Đào Một Hoàng Đế Làm Vợ. Chương 1. Chương trước Chương sau *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Chuyển ngữ: Andrew Pastel. Cách ngoại ô thành phố Tây An khoảng 45km về phía Tây Câu 336992: Cảm nhận của anh/chị về nhân vật Hồn Trương Ba trong đoạn trích sau: Hồn Trương Ba: Ông Đế Thích ạ, tôi không thể tiếp tục mang thân anh hàng thịt được nữa, không thể được! Đế Thích: Sao thế?Có gì không ổn đâu! Hồn Trương Ba: Không thể bên trong một đằng, bên ngoài một nẻo được. Hoàng đế sẵng giọng: - Đã cướp vợ lại còn giết chồng, huynh đệ cốt nhục tương tàn. Ông cứ bắt ta làm điều bất nghĩa. Trần Thủ Độ ứng đối được ngay: - Tâu Hoàng thượng, Doanh Chính giết Lã Bất Vi mới thành Tần Hoàng, Lý Thế Dân giết anh, giết em mới hưng Liệt Chiến Anh không làm gì được một người một sói đang vờn nhau, đành phải đi theo phía sau chàng. Hoàng đế Đại Lương lệnh cho Cao Trạm triệu chàng và Tĩnh vương cùng lên đài, tươi cười nói chuyện vài câu, mặc dù không nói về nội dung gì rõ ràng nhưng ít ra cũng Tôi nghĩ Nguyễn Phú Trọng sẽ đi con đường giống Tập Cận Bình. Việt Nam sẽ có một hoàng đế đầy quyền lực và phục tùng ngoại bang. Rất nguy! Trọng khác Lê Chiêu Thống. Lê Chiêu Thống chỉ là ông vua không có thực quyền, còn Trọng là quyền lực tuyệt đối. Số phận Sau khi cuộc cách mạng cách mạng 1911, hoàng đế Hứa antong Puyi thoái vị. Vào thời điểm đó, chính phủ Trung Quốc cho phép anh ta giữ lại số năm của mình và mỗi năm cung cấp một khoản tiền khổng lồ, với sự điều trị rất hào phóng. nI2F4. Chuyển ngữ Andrew PastelSố chương 140 + 5 phiên ngoạiThể loại Hiện đại, chủ công, linh dị thần quái, huyền huyễn, đạo mộ, cường cường, ôn nhu si tình khảo cổ học công x băng lãnh hoàng đế mỹ thụ, hỗ sủng, ánCó một phát hiện khảo cổ cực lớn tại nơi đây, mà chắc chắn khi công bố, toàn bộ lịch sử mọi người từng biết đều sẽ bị đảo Trình cùng giáo viên hướng dẫn cùng đến Tây An đi tìm các di tích khảo đó họ phát hiện...Một kho báu được chôn sâu dưới lòng đất,Một lăng mộ bị che giấu hơn ngàn năm,Và những sự kiện quỷ dị lạ thường…Khiến dây thần kinh những nhà khảo cổ học run rẩy, hưng phấn và sợ linh cữu được mở ra, Đàm Trình ngẩn ngơ cả người,Vị đế vương hơn một ngàn năm trước, lặng lẽ nằm bên tình yêu của cậu, cũng để lại nơi đó. Chuyển ngữ Andrew PastelSố chương 140 + 5 phiên ngoạiThể loại Hiện đại, chủ công, linh dị thần quái, huyền huyễn, đạo mộ, cường cường, ôn nhu si tình khảo cổ học công x băng lãnh hoàng đế mỹ thụ, hỗ sủng, ánCó một phát hiện khảo cổ cực lớn tại nơi đây, mà chắc chắn khi công bố, toàn bộ lịch sử mọi người từng biết đều sẽ bị đảo Trình cùng giáo viên hướng dẫn cùng đến Tây An đi tìm các di tích khảo đó họ phát hiện...Một kho báu được chôn sâu dưới lòng đất,Một lăng mộ bị che giấu hơn ngàn năm,Và những sự kiện quỷ dị lạ thường…Khiến dây thần kinh những nhà khảo cổ học run rẩy, hưng phấn và sợ linh cữu được mở ra, Đàm Trình ngẩn ngơ cả người,Vị đế vương hơn một ngàn năm trước, lặng lẽ nằm bên tình yêu của cậu, cũng để lại nơi đó. Tags Đào Một Hoàng Đế Làm Vợ dao mot hoang de lam vo full dao mot hoang de lam vo prc doc truyen dao mot hoang de lam vo Cùng đọc truyện Đào Một Hoàng Đế Làm Vợ của tác giả Quái Đản Giang Dương tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại ngữ Andrew PastelSố chương 140 + 5 phiên ngoạiThể loại Hiện đại, chủ công, linh dị thần quái, huyền huyễn, đạo mộ, cường cường, ôn nhu si tình khảo cổ học công x băng lãnh hoàng đế mỹ thụ, hỗ sủng, ánCó một phát hiện khảo cổ cực lớn tại nơi đây, mà chắc chắn khi công bố, toàn bộ lịch sử mọi người từng biết đều sẽ bị đảo Trình cùng giáo viên hướng dẫn cùng đến Tây An đi tìm các di tích khảo đó họ phát hiện...Một kho báu được chôn sâu dưới lòng đất,Một lăng mộ bị che giấu hơn ngàn năm,Và những sự kiện quỷ dị lạ thường…Khiến dây thần kinh những nhà khảo cổ học run rẩy, hưng phấn và sợ linh cữu được mở ra, Đàm Trình ngẩn ngơ cả người,Vị đế vương hơn một ngàn năm trước, lặng lẽ nằm bên tình yêu của cậu, cũng để lại nơi đó. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để ngữ Andrew ngoại ô thành phố Tây An khoảng 45km về phía Tây, có một thôn xóm nhỏ tên là Ninh Hóa, vị trí hẻo lánh, nên chẳng mấy ai để mắt đến. Đầu xuân năm 1999, nơi này còn chưa xây đường quốc lộ, nên chỉ vào được bằng những loại xe khách nhỏ. Hai nhà địa chất học Vương Kế và Trương Minh Trí ngồi xe con lắc lư vào thôn để tiến hành nghiên cứu địa chất. Trong thôn có vài ngọn núi trồng cây ăn quả. Đa số thu nhập chính của dân trong thôn là từ việc thu hoạch mua bán trái cây này. Thôn Ninh Hóa rất hiếm khi có người đến thăm. Đây là lần đầu có người lái ô tô vào thôn, mang theo rất nhiều những máy móc thiết bị lạ lẫm mà họ chưa từng thấy, nên cả người lớn và trẻ con ai cũng tò mò. Sau khi Vương Kế và Trương Minh Trí trao đổi với với bí thư chi bộ thôn về cuộc thăm dò địa chất lần này, cả hai mang theo thiết bị đo lường đến ngọn núi nhỏ bên cạnh suối nước của núi này có tên là núi Đắc Kim, Đắc nghĩa có được’, Kim là vàng, đúng như cái tên, ngọn núi này là núi tạo ra của cải. Bí thư thôn bảo, đất ở đây rất tốt, trồng cây nào cũng sai quả rất nhiều, nên mọi người mới đặt cho nó cái tên này. Đến khoảng lưng chừng núi, Vương Kế lấy vài dụng cụ đơn giản ra bát đầu đo lường. Có lẽ vì lần đầu tiên thấy, nên rất nhiều người lớn trẻ nhỏ tò mò đi theo xem thử. “Lớp Q4ml, màu nâu, vàng nâu, chủ yếu là đất sét, có pha đất bùn nhưng mật độ thấp, thời gian tích lũy dưới 5 năm, dày khoảng 1,2-1,5m ……”“Lớp Q4al Màu xám, có pha lẫn đất vàng nâu….”mấy Q4ml Q4al là ghi chú độ sâu của lớp đất, 2 thông số này thì vẫn thuộc lớp đất bề mặt/bồi đắp artificial fillVương Kế đọc số liệu phân tích, còn Trương Minh Trí thì cặm cụi ghi chép. Do phân công rõ ràng, nên giải quyết công việc rất nhanh. Lúc cả hai đang chuẩn bị dò xem dưới tầng đất có mạch nước ngầm hay không, thì đột nhiên vang lên tiếng phụ nữ thét thất Kế và Trương Minh Trí theo phản xạ quay đầu về hướng phát ra âm thanh, thấy cách họ khoảng trăm mét hơn, một phụ nữ sợ đến mức ngồi bẹp xuống đất, bên cạnh cô là một người đàn ông cũng đang mặt mày tái mét. Nhưng cảnh tượng này không phải thứ hấp dẫn Vương Kế và Trương Minh Trí, mà ánh mắt họ bị hút chặt vào một ngọn lửa màu xanh đang bùng lên trong không khí. Khí tự nhiên!hay còn gọi là khí thiên nhiên, là hỗn hợp chất khí cháy được, bao gồm phần lớn hydrocarbon.Hai mắt Vương Kế và Trương Minh Trí sáng lên. Chẳng lẽ có khí tự nhiên dưới lòng đất ở đây!Vương Kế nhanh chóng chạy đến bên cạnh đôi nam nữ kia, hỏi “Xảy ra chuyện gì vậy?”Người phụ nữ trước đây từng nghe các cụ trong thôn nói, lửa màu xanh là do ma quỷ ở âm phủ bất mãn với chuyện con người đang làm, nên đốt lên ngọn lửa xanh để cảnh cáo. Từ đó đến giờ cô chưa từng gặp cảnh tượng một ngọn lửa xanh đột nhiên bùng lên từ dưới đất cả, nhớ đến lời các cụ nói, hai chân cô bủn rủn không đứng lên nổi. bên mình thì là ma trơi xD Trương Minh Trí thấy người phụ nữ không thể nói nổi, đành xoay qua nhìn người đàn ông, “Chuyện là sao vậy?”Người đàn ông giờ đã hoàn hồn, nghe hai người hỏi chuyện, nghĩ họ là chuyên gia, chắc là cũng biết được gì đó nên vội vàng trả lời “À, là vầy. Hôm nay tôi với vợ lên núi chăm bón mấy cây đào, nào ngờ tôi hút thuốc xong, ném đầu lọc xuống đất thì tự nhiên lại phừng lên lửa xanh, hai anh xem thử, chỗ đất này….. phong thủy xấu quá phải không?” Vương Kế cười xùy, phẩy phẩy tay nói “Đây có thể là khí tự nhiên thôi.” Sau đó cả hai báo cho bí thư thôn, nói “Thư ký Điền, phiền ông sơ tán toàn bộ người dân ra xa khu vực núi Đắc Kim, chúng tôi đang nghi ngờ dưới đất có mỏ khí tự nhiên, sẽ khá nguy hiểm.” Xảy ra nổ mạnh hay hít phải cũng nguy hiểm…Thôn dân vừa nghe có thể có nguy hiểm thì nhanh nhẹn dẫn trẻ em rời khỏi hết. Đến khi người dân đã sơ tán toàn bộ, Vương Kế và Trương Minh Trí mới lấy máy dò khí ra kiểm háo hức khi tưởng rằng có khí tự nhiên nhanh chóng bay biến mất. Ngọn lửa nhỏ không buồn đợi họ kiểm tra đã vụt tắt, mà kiểm tra cũng ra kết quả, chỗ này không có khí tự nhiên. “Vậy chỉ có một khả năng.” Vương Kế hơi thất vọng lắc đầu, “Dưới đất chôn rất nhiều xác người.”“Trước kia ở đây là nghĩa địa?” Trương Minh Trí cất máy dò, nói “Nếu là nghĩa địa sao dân ở đây lại không biết? Có khi nào là mộ cổ hay không?”“Lấy máy thăm dò rút mẫu đất về làm xét nghiệm thì biết thôi”Máy thăm dò khoan xuống sâu 20m, rút ra một mẫu tháng sau, Vương Kế nhìn báo cáo xét nghiệm, không nén được nụ cười nói “Chắc là ông già Lý Quốc Hiền sẽ mừng đến phát điên mất.”“Chứ gì nữa, mộ cổ hơn một nghìn năm…”Thế là từ đó, thôn Ninh Hóa bắt đầu trở nên náo nhiệt, sau hai năm đào xới khai quật, gần như san bằng núi Đắc Kim, khu mộ chôn sâu ngàn năm dưới lòng đất dần hiện ra dưới mắt mọi người. Gần một ngàn bộ hài cốt và quan tài được khai quật lên. Mùi hôi thối bốc lên gay cả mũi, mãi vẫn không bay đi hết, càng làm khu mộ trở nên ghê người, sởn tóc gáy hơn. Lý Quốc Hiền, giáo sư khảo cổ đại học X có thâm niên trong ngành nhìn hầm mộ kinh người này, thở dài “Hố bồi táng *, này chỉ là một trong số rất nhiều hố bồi táng khác ở đây!” Số lượng người tuẫn táng theo rất lớn, còn nhiều hơn cả Tần công Đại mộ *. Chắc chắn ngôi mộ này phải là của một vị hoàng đế!Nhưng không biết đây là hoàng đế nào.* Tuẫn táng và bồi táng, là phong tục bắt người thân, người hầu, nô lệ và súc vật chết theo người chết. Tần Cảnh Công ?-537 TCN là vua Tần đời thứ 14, tổ 18 đời của Tần Thủy Hoàng, giữ kỉ lục mộ có nhiều người tuẫn táng nhất 186 người. Còn pi sà nhà mình thì chơi lớn =]]]] Công tác khảo cổ không phải xong trong một sớm một chiều, cũng không phải nhanh như thi công các tòa nhà cao hai năm, đô thị phát triển chóng mặt, các tòa nhà chọc trời mọc lên như nấm sau mưa, còn thôn Ninh Hóa giờ cũng đã thành khu khai quật khảo cổ lớn. Thôn dân cũng đã rời đi hết từ 5 năm trước. Đàm Trình đã theo chân giảng viên hướng dẫn của mình là Lý Quốc Hiền đến đây từ lúc còn là nghiên cứu sinh năm nhất, giờ cậu cũng đã là năm ba, tính ra đã được hai năm lăn lộn ở đây rồi. Lúc cậu đến thôn Ninh Hóa, mọi người đang bắt đầu khai quật tìm kiếm di cốt của chủ nhân ngôi mộ, nhưng qua hai năm, tiến độ khai quật chỉ mới có một vật chôn theo quá nhiều, tất cả đều là kỳ trân dị bảo, những châu báu quý giá, họ không thể sơ ý lơ là. Nhưng xét theo góc nhìn của một nhà khảo cổ học, những thứ châu báu như thế này họ đã thấy quá nhiều, cái họ hứng thú đã không còn là những vật quý hay vũ khí, mà chính là thân phận của chủ nhân ngôi mộ…Đúng vậy, gần 14 năm khai quật nhưng đến giờ danh tính chủ nhân ngôi mộ này vẫn là một câu hỏi còn đang bỏ ngỏ. Vị đế vương nào đã an nghỉ tại đây không những không có lời giải đáp, mà còn trở nên rối rắm hơn khi càng ngày càng khai quật thêm quá nhiều đồ vật và thông tin. Mà nhóm khảo cổ của Đàm Trình lại đang bị tạm ngừng vì sự cố phát sinh vào thứ sáu tuần trước. Đàn anh khóa trên Giang Ba của cậu, vừa tốt nghiệp năm ngoái đã tử vong, và vẫn không xác định được nguyên nhân cái chết. —Tui xin lỗi mọi người trước bộ này tui sẽ nói nhảm hơi nhiều vì….sợ quá, nói cho bớt sợ. Cu géi yếu bóng vía lần đầu đọc/edit truyện linh dị thần quái…..À thôi, bonus vài tấm hình khai quật mộ Tần công cho có không khí ĐÀO MỘT HOÀNG ĐẾ LÀM VỢ Tác giả Quái Đản Giang Dương Thể loại Đam mỹ, hiện đại, linh dị, huyền huyễn, motif CỔ_MỘ, triều đại bị vùi lấp, sinh viên khảo cổ – linh hồn hoàng đế, NGƯỢC SỦNG đan xen, HE. Độ dài 140 chương + 4NT Tình trạng Hoàn edit. Cảnh báo spoil rất nhiều. Ấn tượng ban đầu của mình là tên truyện hơi dở hơi, mà dở hơi lại đúng gu mình, đến khi bắt đầu vào truyện mình mới thắc mắc – một bộ truyện hấp dẫn như thế này tại sao lại không nổi? Thậm chí mình lăn lộn lâu thế cũng chưa từng nghe qua lần nào. Bắt đầu câu chuyện là cái chết lần lượt của ba sinh viên khoa khảo đại học X khi cố tìm lối vào cổ mộ. Họ đều chết một cách bí ẩn, tình trạng bị dọa sợ tột cùng mắt sắp rơi ra, đầu tự thủng lỗ to, máu chảy không ngừng, xuất hiện vết thi ban khi còn sống. Đến cảnh sát cũng phải bó tay vì không thể tìm ra manh mối kẻ tình nghi, chuyện quỷ thần thì cảnh sát cũng không can thiệp nổi. Ngôi mộ ở thôn Ninh Hóa nơi xảy ra chuyện được giới khảo cổ đoán là một lăng mộ đế vương, xác định niên đại khoảng hơn 1600 năm, ban đầu được phát hiện do có hố bồi táng hơn ngàn người, oán khí ngút trời. Do quá trình khảo sát kéo dài hơn chục năm vẫn chưa tiếp cận được cửa vào ngôi mộ chính để xác định người được an táng trong đó là vị đế vương nào vì địa thế hiểm trở và kinh phí cũng eo hẹp, quá trình khảo cổ đang đi vào ngõ cụt. Có một nghiên cứu sinh trong nhóm khảo cổ đề xuất đào lối tắt đi thẳng đến hầm mộ, dù ý kiến đã bị giáo sư hướng dẫn bác bỏ nhưng hằng đêm người đó vẫn âm thầm lén lút đào lối vào. Kết quả đây là người đầu tiên bỏ mạng trong chuỗi những cái chết bí ẩn. Khi được tìm thấy, người nọ chết trong tư thế cố vùng vẫy thoát khỏi thông đạo, móng tay bám mạnh vào bùn đất, bị bật tróc ra, mắt trợn trừng như bị thứ gì đó rất kinh khủng dọa sợ, bóp cổ và kéo lại, phía cảnh sát xác định nguyên nhân cái chết là ngạt thở. Lần lượt từng kẻ từng kẻ tò mò bỏ mạng bí ẩn. Đàm Trình là người duy nhất còn sống sót trong bốn người, nhiều lần tưởng chừng bỏ mạng nhưng lại sống sót một cách thần kì. Sau lần suýt chết đó, Đàm Trình có thể nhìn thấy quỷ hồn, mà nguyên nhân chắc hẳn là mảnh ngọc bội anh vô tình túm được trong lúc cận kề cái chết. Trên mảnh ngọc khắc ba chữ Túc Cảnh Mặc. Những cái chết bí ẩn không làm Đàm Trình chùn chân, anh đam mê khảo cổ, đam mê lịch sử, đại mộ ở thôn Ninh Hoá có quá nhiều bí ẩn, những văn vật được tìm thấy không trùng khớp với bất kỳ triều đại nào. Phải chăng có một triều đại đã biến mất hoàn toàn trong lịch sử, không có một ghi chép nào còn sót lại hay không? Trong lăng mộ, Đàm Trình gặp được chủ nhân của miếng ngọc bội kia, linh hồn quân vương đời thứ tư của vương triều Đại Tự bị giam giữ trong trận pháp đại mộ nghìn năm, bất sinh bất diệt, không thể luân hồi. Mà Đại Tự hoàn toàn không có trong bất kỳ ghi chép lịch sử nào. Một triều đại huy hoàng cứ thế biến mất một cách bí ẩn. Đây là một dấu chấm hỏi lớn trong truyện, tại sao lại biến mất không có dấu vết gì từ lịch sử chính thống đến truyền miệng dân gian? Tại sao? Vì trong đại mộ cất giấu một bí mật, thứ mà nhiều đời đế vương từ xa xưa vẫn khao khát – cách trường sinh bất tử, khởi tử hồi sinh. Khi thứ đó xuất hiện phá hủy sự cân bằng của nhân gian, Đại Tự đã bị định đoạt là những quân cờ bị bỏ lại trên đoạn lịch sử này, sơ hở cẩu thả của những kẻ gọi là tiên nhân đã tạo thành biến loạn lớn trong thiên hạ. “Còn những triều đại không có thứ này lại tiếp tục vững bước trên lịch sử sông dài, để lại những dấu ấn nồng đậm vàng son đến hôm nay.”* Truyện còn nhiều nghi vấn như tại sao Túc Cảnh Mặc bị giam giữ linh hồn? Ai là người thực hiện? Mục đích là gì? Đàm Trình liệu có tìm ra được bí mật lịch sử đó hay không? Ai là kẻ đứng sau cái chết của các sinh viên khảo cổ? Tình cảm của người và quỷ hồn có kết cục tốt đẹp hay không? Nhân quỷ thù đồ, người và quỷ vốn không chung đường. Mọi người xung quanh không hiểu tại sao Đàm Trình chấp nhất si mê quỷ hồn đế vương trong đại mộ đến vậy, dù cho thân thể nhiễm quỷ khí đến hao mòn, thọ mệnh chập chờn ngắn lại. Đàm Trình cũng không hiểu tại sao khi vừa gặp Túc Cảnh Mặc, anh cảm thấy đời đời kiếp kiếp chỉ có thể yêu người này thôi, anh đã tìm người này rất lâu rồi. Túc Cảnh Mặc biết tình cảm của Đàm Trình rất chân thành, một người thông minh như Đàm Trình đứng trước mặt y cứ như tên ngốc cười ngu ngơ. Hành động của Đàm Trình cũng không màng sống chết, cứ như muốn ở mãi cùng y ở lăng mộ này. Nhưng Túc Cảnh Mặc cũng biết hai người không có kết quả. Linh hồn của Túc Cảnh Mặc đã là một thể với đại mộ, bị giam giữ bởi trận pháp kia, rời khỏi đó chờ đợi y là kết cục hồn phi phách tán. Hai người ai cũng không muốn từ bỏ ai, họ có thể từ bỏ chấp niệm hơn ngàn năm, từ bỏ lý tưởng cuộc sống chỉ mong muốn được bên nhau. Nhưng đời làm gì có chuyện dễ dàng như thế. Những kẻ âm mưu ngoài kia biết Đàm Trình là điểm yếu của Túc Cảnh Mặc thì sao có thể tha cho Đàm Trình. Anh sẽ vượt qua như thế nào? Túc Cảnh Mặc có ra khỏi lăng mộ được không? Linh hồn y có bị tan biến hay không? Mình cam đoan kết cục của họ sẽ là ở bên nhau, dù có khó khăn trắc trở, còn bằng cách nào thì nếu các bạn có hứng thú, các bạn nên tự mình trải nghiệm vì đó là những thứ nói ra sẽ mất hay. Truyện được xây dựng với kết cấu chặt chẽ, giải quyết được các vấn đề nêu ra từ ban đầu nên không làm người đọc bị bức xúc. Nhân vật trong truyện cũng mang đến nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, để thấu được con người trước bàn tay của tạo hoá chỉ là cỏ cây nhỏ bé. Cũng hơi sợ vì là truyện kinh dị đạo mộ mà huhu. Đọc truyện tại Chuyển ngữ Andrew PastelNgoại trừ cơ thể suy nhược ra thì Đàm Trình không bị thương ở đâu khác, nhưng mà hai ngay sau cậu mới đi lại bình thường lần trước đau đớn giãy giụa cận kề cái chết, cậu bất tỉnh rồi chìm vào giấc mơ, trong mơ cậu không thể tránh được quỷ dữ, nhưng khi tỉnh lại mọi chuyện đã giấc mơ lần này cậu lại nhớ sâu sắc. Đàm Trình không biết lệ quỷ muốn giết cậu là ai, cũng không biết vì sao Túc Cảnh Mặc phải cứu cậu, hoặc là…… Đàm Trình nhớ lại lúc trước khi chết cậu mơ hồ một bóng người, hình như muốn giết cậu…… Đó Túc Cảnh Mặc phải không……Nếu thật là y, vậy tại sao sau khi xuống tay giết Đàm Trình, y lại đổi ý cứu cậu?Nằm ở trên giường, chỉ cần nhắc đến người nọ là Đàm Trình không thể ngừng nghĩ về, trái tim thổn thức như thiếu một thứ gì đó. Đây là một loại cảm giác kỳ lạ, so với những bí mật lịch sử một vương triều bí ẩn phía sau Túc Cảnh Mặc, cậu càng cố chấp với chính bản thân y nhiều hơn. Từ ánh mắt đầu tiên khi kinh ngạc nhìn Đàm Trình khi nắp quan tài bị đẩy ra, đến những lần tiếp xúc sau này, dù là trong trường hợp nào, đôi mắt đào hoa kia vẫn luôn mang ý cười, và cả khí chất đặc biệt, lời nói cử chỉ khác hẳn với người hiện đại của y… Tất cả những điều đó khiến người khác không thể rời mắt. Không liên quan đến giới tính, đây là sức quyến rũ riêng biệt của chỉ riêng theo văn chất lễ giáo của người xưa, không một cử chỉ nào của y không tiết lộ tính tình phóng khoáng trăng hoa, nhưng cũng vô tình lộ ra sự tàn nhẫn lạnh lùng che giấu trong đấy. Có lẽ do những năm tháng làm đế vương hình thành nên. Người như vậy dù có ở thời đại nào cũng nổi bật, huống chi y còn là hoàng đế cao cao tại thượng, dĩ nhiên xung quanh y sẽ có vô số mỹ nhân, người trước ngã xuống, người sau tiến lên. Nhưng y lại chẳng lập hậu…Nghĩ đến đây, lòng Đàm Trình khẽ giọng điệu, Đàm Trình biết Túc Cảnh Mặc ít nhất cũng tại vị 10 năm trở lên, và dù y trông trẻ, nhưng chắc chắn cũng đã hai mươi mấy, tuổi như vậy nhưng vẫn chưa lập hậu? Tại vị mười mấy năm lại không lập hậu?Trong lịch sử, hoàng đế tại vị hơn mười năm mà không lập hậu hiếm như lông phượng sừng lân. Sắc phong Hoàng Hậu là một sự kiện trọng đại, thông cáo toàn thiên hạ, khắp chốn mừng vui, còn có nghi thức nhập hậu rất long trọng. Nếu hoàng đế trước khi đăng cơ đã có chính thất vợ cả , thì đa phần đều nạp chính thất thẳng vào cung và sắc phong Hoàng Hậu. Nhưng cũng có vài vị hoàng đế lại đem chính thất vào hậu cung, rồi sắc phong phi tần lên Hoàng Hậu…Nếu Túc Cảnh Mặc không có Hoàng Hậu thì chắc là lúc y còn là Thái Tử, hoàng tử hay vương gia cũng chưa có chính thê, mà ngay cả sau khi tại vị mười mấy năm cũng không không cưới cưới vợ? Thời cổ đại, hầu như không có đàn ông trên 16 nào chưa lấy vợ, huống chi là Túc Cảnh Mặc thân ở vị trí như vậy, cho dù Túc Cảnh Mặc vẫn thích chơi bời không muốn đón dâu, nhưng sau khi lên ngôi, lễ giáo cổ đại cũng đòi hỏi thành gia lập nghiệp’ để báo hiếu. Mà chưa bàn đến lễ giáo, cũng có rất nhiều quần thần muốn đưa con cái nhà mình vào hoàng cung sinh hạ hoàng tử, hoặc liên hôn để phục vụ lợi ích quốc gia. Chín người mười ý, dù có là hoàng đế cũng không thể bỏ ngoài tai tất cả lời nói của quần vì sao Túc Cảnh Mặc không lập hậu? Hay là lúc ấy đã xảy ra chuyện gì?Không biết vì sao, Đàm Trình lại nghĩ tới cái bình rượu bốn cạnh đơn giản có khắc chữ “thanh” kia, cái bình được mọi người nhất trí cho rằng nó là bình khắc tên người trong lòng của hoàng đế.“Trẫm là người thương hoa tiếc ngọc, chỉ cần là mỹ nhân quyến rũ, thì nam hay nữ trẫm cũng không từ chối. Nhưng mà, ngươi như thế này…trẫm hơi khó ăn’.”Câu nói của Túc Cảnh Mặc Đàm Trình còn nhớ rất rõ, nghĩ đến tình cảnh lúc ấy, Đàm Trình nhịn không được cười khẽ ra đó mà y còn có thể chòng ghẹo cậu, ắt hẳn lúc sinh thời cũng là một người trăng hoa đa tình. Chỉ là, mọi người hay nói, người nhìn như vô tình lại là người có tình nhất, người nhìn như đa tình lại là người chung thủy là chức Hậu kia, Túc Cảnh Mặc để lại cho người nào đó mà y yêu nhất nhưng không có được?Nhưng mà suy đoán này vừa mới nảy lên, Đàm Trình đã lắc đầu phủ nhận,“Không……”, Trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cảm xúc nghèn nghẹn kì lạ, Đàm Trình tự nói, “Không thể đâu.” Còn lý do mình một mực phủ nhận, Đàm Trình nghĩ không nhiên ngoài vấn đề lập Hậu, Đàm Trình cũng để ý chuyện vì sao Túc Cảnh Mạc lại chết trẻ như thế, vì bệnh, hay bị ám sát do tranh đoạt quyền lực? Đại Tự có tồn tại thật hay không, nếu thật sự tồn tại, tại sao nó hoàn toàn biến mất trong lịch sử?Vốn đã có quá nhiều câu hỏi còn bỏ ngõ, sau khi đặt chân vào cổ mộ, biết được càng nhiều, Đàm Trình càng có nhiều câu hỏi hơn, không chỉ là triều đại biến mất kia, mà còn có sự tò mò về bản thân Túc Cảnh tới nghĩ lui, lăn qua lộn lại đến tận hai giờ đêm Đàm Trình cũng không thấy buồn ngủ. Trở mình, ngọc bội đặt bên gối tỏa ánh sát nhạt màu trắng dưới ánh trăng, làm người chợt trở nên bình tĩnh lạ kỳ. Hoa văn rồng chạm rỗng tượng trưng cho thân phận Túc Cảnh Mặc. Đàm Trình không kìm lòng được lại đưa tay vuốt ve ba chữ nhỏ khắc trên người hay nói ngọc bội có tri giác, đi theo chủ nhân lâu, nó cũng tự nhiên nhiễm lấy khí chất của chủ nhân mình, trắng noãn tinh khiết, mặt ngoài bóng loáng ấm áp, tựa như cảm giác người nọ mang đến, phong lưu phóng khoáng dịu dàng như ngọc, còn điêu khắc con rồng giẫm mây, cũng giống như bên trong của y, không sợ bão táp, đứng trên cao quan sát hết thảy.“Đây là ngọc bội tùy thân của người ấy.”Khẽ thở dài như vậy, mảnh ngọc bội dường như đã hằn sâu vào tim Đàm ngọc bội này bản thân nó đã mang giá trị rất lớn, chưa tính đến giá trị lịch sử của nó qua ngàn năm. Nếu tính, chắc là vô giá…Nhưng Túc Cảnh Mặc lại đưa báu vật này cho cậu……Nhớ tới lúc trong mộ, người nọ cười với cậu, đề nghị làm một giao dịch……“Trẫm sẽ bảo vệ cho ngươi không bị quỷ dữ tấn công, nhưng, ngươi phải giúp trẫm làm một việc….. Ngươi khai quật lăng Hoàng Hậu’ lên, trẫm thật sự muốn biết nơi đó táng ai, còn nữa…” Túc Cảnh Mặc im lặng một lúc, rồi lạnh lùng cười “Túc Cảnh Nghiên, sau khi ta chết, hắn là người kế vị. Tìm giúp ta lăng mộ của hắn, ta muốn biết, sau khi ta chết Đại Tự đã xảy ra chuyện gì.”Túc Cảnh Nghiên…… Người này có lẽ là cùng thế hệ hoàng tộc của Túc Cảnh Mặc, khả năng cao là anh em của y. Túc Cảnh Mặc không nói thêm cái gì nữa, Đàm Trình lúc ấy cũng mệt mỏi đến mức không còn sức lực hỏi thêm cái mà cũng lần đó, Đàm Trình mới biết được linh hồn Túc Cảnh Mặc không thể rời lăng mộ nhẹ một hơi, Đàm Trình nhắm mắt, đừng nghĩ, đừng nghĩ, chuyện gì cũng không được vội vàng, việc cấp bách bây giờ là làm sao để cục cảnh sát gỡ phong tỏa để đội khảo cổ tiếp tục khai vậy, lần cậu mất tích này đã làm cục cảnh sát phong tỏa luôn cả ngọn buộc phải nghĩ ra cách……Cậu thanh niên bị Khương Bình thỉnh’ từ Bắc Kinh về Tây An lạ lùng nhìn hắn, “Nơi anh nói phải hướng Tây Bắc không vậy?”Khương Bình ngẩn người, hướng Tây Bắc đúng là vị trí thôn Ninh Hóa, “Cậu biết chuyện thôn Ninh Hóa à?”Thanh niên lắc lắc đầu “Không biết, nhưng mà chỗ đó oán khí bốc cao tận trời, mấy người đúng là không sợ chết mới tới gần khu mộ đó.”Biết lần này mình đã mang về được một người thật sự biết gì đó, Khương Bình nghiêm túc nói “Vậy cậu có thể giúp đỡ tôi không?”“Tôi lấy mạng tôi ra giúp anh à?” Nhìn chướng khí đen đặc phía xa mà mắt thường không nhìn thấy được, cậu thanh niên cụp mắt nhìn xuống một lúc lâu mới nói “Chỗ đó tôi cũng không dám lại gần đâu.”—Vua cha đời trước bị gì mà đặt tên con cái kì cục =]]]] Mặc là mực tàu màu đen còn Nghiên trong Túc Cảnh Nghiên chính xác là cái nghiên mài mực á =]]] Vậy mấy hoàng tử còn lại chắc tên Túc Cảnh Giấy, Túc Cảnh Bút lông với Túc Cảnh gác bút quá =]]]]]]

đào một hoàng đế làm vợ