Phong cách thiết kế hiện đại, tinh giản và ưu tiên sử dụng gam màu sáng với mục đích tận dung tối đa hiệu ứng ánh sáng tạo ra sự tươi trẻ, bắt mắt đang được nhi thịnh vượng, và bền vững. Khởi nguồn từ ý niệm này, văn phòng TGV được kiến tạo bởi sự Tối 6/3, top 5 The Remix - Hòa âm ánh sáng 2016 là Noo Phước Thịnh, Ngô Kiến Huy, Hương Tràm, Maya, Soobin Hoàng Sơn tiếp tục bước vào đêm thi thứ 8 với chủ đề "Kết hợp khách mời nhí".Theo đó, những gương mặt nhí xuất hiện trong chương trình lần lượt là Quang Anh, Nhã Thy, Thiện Nhân, Hồng Minh và Hoàng Anh. Đến với Từ trong vô tận, họa sĩ Trần Vĩnh Thịnh đã có sự chuyển mình từ sắc vàng sang những tông màu trầm hơn - Ảnh: TRẦN MẶC. Triển lãm Từ trong vô tận khai mạc vào chiều 10-6 và kéo dài đến hết ngày 19-6, tại Huyen Arthouse (quận 1, TP. HCM) với 32 tác phẩm trưng bày Khi Hơi Thở Hóa Thinh Không là tự truyện của một bác sĩ bị mắc bệnh ung thư phổi. Trong cuốn sách này, tác giả đã chia sẻ những trải nghiệm từ khi mới bắt đầu học ngành y, tiếp xúc với bệnh nhân cho tới khi phát hiện ra mình bị ung thư và phải điều trị lâu dài Hắn đột ngột ép sát cô vào người mình, một tay giữ chặt gáy, tay còn lại siết chặt vòng eo thon thả của cô, khóa chặt cô trong lòng. Hắn cúi đầu mạnh mẽ chiếm lấy đôi môi nhỏ bé của cô, đưa cô hòa mình vào một nụ hôn cháy bỏng. Thậm chí cái hôn này còn cuồng nhiệt hơn cả lần trước, tràn đầy tính chiếm lĩnh như thể muốn nuốt chửng linh hồn cô. Nàng thật là đúng dịp không khéo xuyên thành vong quốc Hoàng đế, vì mạng nhỏ suy nghĩ, nàng quyết định muốn xé ra Hoàng Hậu Thanh Phong nguôi trăng, giả nhân giả nghĩa Bạch Liên Hoa bề ngoài, sau đó phế hậu, làm cái vô tư Hoàng đế. Xé xé phát hiện, Hoàng Hậu quá chính trực, khắp nơi vì nàng 'Suy nghĩ', một điểm sai lầm đều không có. 6NDruyz. Phiến rừng cây, không có Phong Hoa hơi nhíu mày, chỗ này, giống như không có bóng người a? Mà thần khí, thần thú, còn có Ngũ Hành chi hỏa, tựa hồ còn đang lâm vào ngủ nên hiện tại bọn họ đều im lặng vô cùng, tạm thời không có phản điều chỗ này là làm sao?Ngay tại khi Bạch Phong Hoa đang suy nghĩ, bên tai mơ hồ truyền đến tiếng kêu cứu.“Cứu mạng a, người tới a …” Tiếng kêu thê lưng kêu cứu tựa hồ cách ngay đó không xa, Bạch Phong hoa nghĩ nghĩ, theo túi Càn Khôn từ bên trong lấy ra vòng tay, đeo mắt, Bạch Phong Hoa liền từ mỹ nữ tuyệt thế, thành một thiếu niên anh đeo vòng tay xong, Bạch Phong Hoa ngay lập tức hướng tiếng kêu kia lao đến.“Các ngươi, các ngươi muốn làm gì? Lưu manh, cứu mạng a!” Đợi Bạch Phong Hoa nhìn thấy rõ tình cảnh trước mắt thì...Nữ nhân kêu cứu mạng, thật sự là xinh đẹp yêu mi không thể dùng lời mà hình dung đẹp vô cùng, xinh đẹp vạn phần a, nàng giờ phút này là một bộ lê hoa vũ đái’, đang bị ba cái tráng hán làm giãy dụa, khóc lóc, khi nhìn đến Bạch Phong Hoa xuất hiện, lại mừng rỡ như điên.“Vị công tử này, cứu mạng a, mau mau cứu ta.” Nữ nhân khóc lóc thê thảm.“Ha ha, đến đây một cái tiểu Bạch kiểm, ngươi cho là tiểu Bạch kiểm đó có thể cứu ngươi?” Trong đó, một gã tráng hán nhe răng cười.“Đúng vậy a, ta cứu không đươc nàng, kẻ hèn tay trói gà không chặt, tạm ngươi tiếp tục.” Bạch Phong Hoa rõ ràng lưu loát xoay người rời Phong Hoa này phản ứng thật làm cho ba cái tráng hán kia ngây ngẩn cả người, không phải hắn là anh hùng cứu mỹ nhân sao? Nữ nhân xinh đẹp như vậy a, hắn chẳng lẽ là người mù sao?Bạch Phong Hoa xoay người đi bay nhanh, nàng đảo cặp mắt trắng dã, chính mình không nên lai nhân nhảy, thật sự không nghĩ tới, vừa đến Vị Diện này lại gặp chuyện này, gặp chuyện tình làm cho người ta không nói được lời là không nên rước lấy phiền toái lên Phong Hoa nghĩ như vậy, nhưng mà, đối phương không nghĩ như toái sẽ chính mình tìm tới cửa.“Ôi, vị công tử này, ngài tại sao có thể thấy chết mà không cứu được chứ?” Ngay sau đó, một cỗ hơi thở lạnh như băng đáng sợ tức thì bao phủ trên đầu Bạch Phong Hoa, giọng nói nữ tử vừa rồi cứ như vậy đột ngột vang lên ở tại bên tai Bạch Phong yêu nghiệt nữ tữ vừa rồi khẽ bật hơi, phun ở trên cổ Bạch Phong là nam nhân bình thường, chỉ sợ đã muốn say mê đắm đuối, nữ tử thổi khí như vậy, tại sao có thể không động lòng người?Nhưng mà, Bạch Phong Hoa trong lòng tỉnh táo vô nhân này mới vừa rồi điên cuồng cầu cứu, hiện tại đã đi tới sau người nàng, hơn nữa làm cho nàng không hề có phòng đáng sợ …Thật sự là đại phiền toái, Bạch Phong Hoa trong lòng trầm tại sao lại xui xẻo như vậy, gần nhất gặp được người cường như Phong Hoa không có xoay người, mà phút chốc rút Trường Không kiếm ra, xoay người sắc bén một kiếm.“A…” Đối phương khinh miệt cười, thoải mái lắc mình né nghiệt nữ tử sau đứng lại, híp mị nhãn nhìn Bạch Phong Hoa, vươn đầu lưỡi mê người nhẹ nhàng liếm liếm môi của mình, cười khẽ ”Ngươi thoạt nhìn vị rất ngon a.”Đồng tử Bạch Phong Hoa phút chốc co rút, một màn trước mặt này làm cho nàng hiểu được thân phận đối thú!Yêu nghiệt nữ tử vươn cánh tay, xoẹt một tiếng, móng tay sắc bén dần dần dài ra, lóe ra hàn nghiệt nữ tử ha ha cười lạnh, “Ngoan ngoãn, đừng nhúc sẽ cho ngươi chết không có tri giác gì.”“Phi!” Bạch Phong Hoa phỉ nhổ, nắm chặt Trường Không Không kiếm tựa hồ còn lâm vào ngủ say, nó hiện tại chính là một phen bảo kiếm bình thường mà diện yêu nghiệt nữ tử cho Bạch Phong Hoa một loại hơi thở phi thường nguy phương rất cường đại, xa xa ở trên Lâu Bạch mắt nữ nhân này giống như độc xà nhìn thấy con mồi, một loại cảm giác hít thở không thông, thật sự chán thế nào lại gặp được yêu thú khó giải quyết như sau xuất môn hẳn là nên xem xét hoàng lịch.“Đến, tiểu quai quai.” Yêu nghiệt nữ tử khẽ mở đôi môi anh đào, phun ngôn từ mị như nàng không phải lấy tánh mạng người ta, mà là nỉ non cùng tình nhân.“Di, sao ngươi lại tới đây?” Bạch Phong Hoa bỗng nhiên kinh ngạc nhìn đằng sau yêu nghiệt nữ tử, nói ra một gì? Yêu nghiệt nữ tử trong lòng cả kinh, cư nhiên có người có thể vô thanh vô tức tới gần thân thể của nàng, hơn nữa nàng không hề phát nghiệt nữ tử vội vàng quay đầu nhìn về phía mà, mặt sau không có một bóng người, cái gì đều không lừa!Quay đầu lại, trước mặt sao còn bóng Phong Hoa đã chạy rất rất xa, bóng lưng dường như đang cười nhạo nàng ngu nghiệt nữ tử mặt nháy mắt vặn vẹo, không thể ngờ bị một nhân loại đùa giỡn, đáng chết!Dưới chân nhún một chút, nhanh chóng đuổi theo.“Đứng lại, ngươi nhân loại ti bỉ, dám can đảm trêu đùa ta!” Phía sau truyền đến tiếng yêu nghiệt nữ tử kia hét Phong Hoa đảo cặp mắt trắng dã, đứng lại? Chính mình ngu ngốc vậy sao? Đứng lại chờ ngươi tới giết a? Chạy trối chết còn muốn đường đường chính chính đến một câu, a, ta muốn chạy trốn, ngươi cẩn thận chú ý một yêu thú ngu Bạch Phong Hoa rõ ràng đánh giá thấp tốc độ cùng thực lực yêu thú nháy mắt, yêu nghiệt nữ tử kia đã lắc mình chắn trước mặt nàng.“Vị tiểu ca này, đừng chạy nhanh như vậy chứ, hại nhân gia truy đuổi rất vất vả.” Yêu nghiệt nữ tử cười xinh đẹp, vung móng tay sắc dài bén nhọn nhìn mà thấy ghê Phong Hoa mắt trầm xuống, trong tay nắm Trường Không kiếm chặt hơn! Thật mạnh! Yêu thú này thật sự thật mạnh! Tuy rằng đã sớm chuẩn bị tâm lý Vị Diện này người rất mạnh, nhưng không nghĩ tới lại gặp được yêu thú mạnh mẽ như sau đó, Bạch Phong Hoa cả người thần kinh căng thằng, yêu nghiệt nữ tử trước mặt đã muốn động, móng tay sắc bén nhọn đã cắt ngang trời mà Phong Hoa tận lực tránh né, ngực lại truyền đến cảm giác lành tay sắc bén cắt qua quần áo nàng, vài vết máu xuất hiện ở tại ngực Phong Hoa cấp tốc thối lui về sau, kinh hãi không thôi, nàng rất rõ ràng, chính mình cũng không phải đối thủ nữ tử trước có thể bình yên toàn mạng thoát ra là cái vấn đề điều, việc làm cho Bạch Phong Hoa kinh hãi xuất hiện, yêu nghiệt nữ tử kia không có lại công kích lại đây, mà là giật mình tại chỗ nhìn Bạch PHong xác mà nói, là nhìn ngọc bội trước ngực Phong Hoa chính là hơi sửng sốt, lập tức bắt lấy cơ hội bỏ mà, rất nhanh, yêu nghiệt nữ tử liền đuổi tới trước mặt nàng, ngăn cản đường đi của mắt đã không cùng lúc trước giống nhau, nếu lúc trước là bộ dạng lạnh lùng, mà giờ là dị thường chăm chú hỏi.“Ngọc bội trên cổ ngươi là từ đâu có?” Yêu nghiệt nữ tử biểu tình phi thường ngưng Phong Hoa có chút nghi hoặc nhìn nữ tử trước mặt, lại chậm rãi vươn tay vuốt ngọc bội trên cổ bội trên cổ mình có hai khối, nàng nói ngọc bội nào?“Cái trên?” Yêu nghiệt nữ tử nhíu mày chỉ ngọc bội trên cổ Bạch Phong Phong Hoa do dự một chút, vẫn tỉ mỉ đáp “Là người yêu ta cho.” Đúng vậy, Thanh Tuyệt chính là người yêu nàng …Yêu nghiệt nữ tử sửng sốt, tiếp theo lộ ra nụ cười tươi, phút chốc lắc mình tới bên người Bạch Phong Phong Hoa đã không cảm thấy kinh ngạc, thực lực yêu thú này, quả thật không phải cường đại bình thường.“Ngươi tên gì? Ta quyết định, về sau muốn đi theo bên cạnh ngươi.” Yêu nghiệt nữ tử cười sáng lạn.“Ngươi, muốn làm cái gì?” Bạch Phong Hoa có chút cảnh giới nhìn yêu nghiệt nữ tử.“Ta gọi là Tịch tên gì?” Tịch Nhiêu hỏi tên Bạch Phong Phong Hoa nhíu mày nghi hoặc nhìn Tịch Nhiêu, người kia, thái độ chuyển biến tốt kỳ quái, mới vừa rồi còn tràn đầy sát khí, hiện tại cư nhiên là thiện ý! Chính mình không có cảm giác sai, người kia, đối với mình cư nhiên tràn ngập thiện ý.“Bạch Phong Hoa.” Bạch Phong Hoa hừ một tiếng.“Chủ nhân cái ngọc bội này, đã giúp ta, cho nên ta muốn đi theo bên cạnh ngươi.” Yêu nghiệt nữ tử nhe răng cười, nói ra mục đích bản Tuyệt đã giúp nàng? Chuyện khi nào? Thật là lâu trước kia Thanh Tuyệt còn ở Vị Diện này sao? Thật không nghĩ tới, Thanh Tuyệt không ở đây cũng có thể cứu mình một như mình không có mang theo ngọc bội Thanh Tuyệt đưa, hôm nay có lẽ thật sự sẽ chết ở đây.“Không nên dùng loại ánh mắt này nhìn ta, ta là nam nhân, tuyệt đối không có ý tứ với người thương của ngươi.” Tịch Nhiêu cười tủm tỉm, “Yên tâm yên tâm a, ta tuyệt đối sẽ không cùng ngươi cướp hiện tại ở nơi nào? Ta nghĩ muốn gặp hắn, cùng hắn giáp mặt nói tiếng cảm ơn.”Tịch Nhiêu một câu trước khiến Bạch Phong Hoa sặc nước miếng của chính mình, nam nhân! Nữ nhân yêu mị trước mặt hóa ra là một nam nhân, có lầm không a!“Ta cũng không biết hắn hiện tại ở nơi nào, ta đang tìm hắn.” Bạch Phong Hoa mắt có chút thẫn thờ, Thanh Tuyệt so với chính mình tới Vị Diện này trước, hắn giờ phút này đang ở đâu?“A, ta cùng ngươi đi tìm đi.” Tịch Nhiêu nghe xong lập tức làm ra quyết định.“Ngươi?” Bạch Phong Hoa nhìn Tịch Nhiêu lúc trước còn muốn giết mình, hiện tại lại ra quyết định như vậy.“Ừ, ta nghĩ thấy hắn.” Tịch Nạo khẳng định trả lời, tiếp theo cười nói, “Trên người của ngươi mang theo này nọ rất dễ dàng bại lộ thân phận, ta giúp ngươi mạnh hơn chút.”“A?” Bạch Phong Hoa nghi hoặc sau biết Tịch Nhiêu đang nói cái gì, Tịch Nhiêu cầm tay Bạch Phong Hoa, trên tay ngưng tụ ra một đoàn lục sắc ánh sáng, rót vào cổ tay Phong Hoa lập tức hiểu được, Tịch Nhiêu đã xem thấy ngụy trang của nàng, cũng nhìn thấy chân diện mục của thú, quả nhiên không giống nhau.“Nơi này là chỗ nào? Ngươi vừa rồi vì sao như vậy?” Bạch Phong Hoa vuốt vòng tay trên cổ tay mình, thuân miệng hỏi.“Nơi này là Khổ Diệp Lâm, cơ bản là cấm địa nhân còn muốn hỏi ngươi làm sao có thể ở tại đây?” Tịch Nhiêu lơ đễnh trả lời.“Ta từ Vị Diện dưới đến!” Bạch Phong Hoa thản nhiên trả lời.“Sao, khó trách! Ta đã nói thôi, người nơi này cũng sẽ không tùy tiện đến nơi vì hoàn toàn tìm chết!” Tịch Nhiêu giật mình, tiếp theo hơi ngượng ngùng cười rộ lên, “Ta vừa rồi như vậy, là vì nhàm chán, du ngoạn mới xuất hiện ta liền phát hiện khí tức của ngươi.”Thì ra là Phong Hoa hiểu quá, Khổ Diệp Lâm, tên mảnh rừng rậm này bề ngoài hoàn toàn không thích rừng rậm này rất được, thực yên tĩnh, tuyệt không cảm giác được giống lời Tịch Nhiêu nói là cấm địa của nhân loại.“Hiện tại, chúng ta đi đâu?” Tịch Nhiêu đã làm bộ dạng hiền lành quen thuộc từ trước đến nay, tự nhiên hỏi.“Đi Nhạc Lâm quốc.” Bạch Phong Hoa phun vài chữ.“Sao, tốt.” Tịch Nhiêu cũng không hỏi trực tiếp gật như vậy, một thiếu niên tuấn tú cùng một nữ tử xinh đẹp yêu mị vô cùng, cứ như vậy lên nhất là trong mắt người bên ngòai là xem như vậy. Bạch gia Thừa tướng phủ tam tiểu thư Bạch Phong Hoa, nói chuyện lắp bắp, làn da ngăm đen, trời sinh tính tình yếu đuối, tư chất thấp kém, khắp nơi bị người ta cười nhạo khi dễ. Nàng yêu phải đệ nhất mỹ nam thiên tài Nam Hoa Vương phong lưu phóng khoáng, thậm chí yêu đến quên mình. Tại một đêm yến hội, nàng vì Nam Hoa Vương đỡ một kiếm của thích khách, suýt chút nữa mất mạng. Khi Bạch Phong Hoa tỉnh lại, đối mặt với hết thảy trò vui này, trong ánh mắt lại tràn ngập giọng mỉa mai cùng cười nhạo. Đáy mắt ở chỗ sâu nhất lóe ra sự cuồng vọng không kiềm chế được. Nam Hoa Vương “Hảo tâm bố thí” cưới Bạch Phong Hoa về làm sườn phi để báo đáp. Phái người đi đưa tín vật đính ước lại bị Bạch Phong Hoa gọi người đánh thành đầu heo ném ra khỏi Thừa tướng phủ! Kế tiếp, Bạch Phong Hoa làm cho người ta nhận thức được cái gì mới là “Ăn chơi trác táng” đích thực. Những kẻ trước kia cười nhạo nàng, khi dễ nàng, đánh, toàn bộ đánh. Nhìn thấy không vừa mắt, cũng đánh! “Ngang ngược, ỷ thế hiếp người”, được nàng phát huy vô cùng nhuần nhuyễn. Mấy kẻ đó bị đánh đến không biết trời đất, gào khóc thảm thiết, lại quên mất rằng một kẻ tư chất thấp kém như nàng làm sao có thể đánh bọn họ thành đầu heo! Thiên tài Nam Hoa Vương rốt cục đấu không lại nàng, lúc này mọi người mới thấy kinh hãi. Thì ra, Bạch Phong Hoa mới là thiên tài chân chính! Trước kia Bạch Phong Hoa vì không muốn nổi bật hơn người trong lòng – Nam Hoa Vương, nàng liền giấu đi ánh hào quanh của chính mình. Mà ngày nay, nàng đem hào quang vạn trượng, tạo ra một hồi thịnh thế Phong Hoa! Đây không phải là một thế giới ma pháp cùng đấu khí, chỉ có chiến khí. Dựa vào ý chí chiến đấu của chính mình để kích thích sức chiến đấu. Tại đây, một thế giới thần kì, Bạch Phong Hoa làm thế nào để lật sông núi? Nguồn Thiên Băng Nguyệt các, Mèo Bún Lười, DĐ Lê Quý Đôn Truyện nào không có chương nghe xin chư vị vui lòng report để ta sửa lại nhé. Đa tạ!Trường hợp có Server 2 mà chương bị lỗi thì đạo hữu chuyển sang Server khác để nghe nhé Nhạc nền If you're reading this, Your browser does not support the audio tag. Cùng đọc truyện Thịnh Thế Phong Hoa của tác giả Vô Ý Bảo Bảo tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại Ngôn tình - Dị giới - Xuyên không - Nữ cường nam cườngĐộ dài 3 quyểnBạch gia Thừa tướng phủ tam tiểu thư Bạch Phong Hoa, nói chuyện lắp bắp, làn da ngăm đen, trời sinh tính tình yếu đuối, tư chất thấp kém, khắp nơi bị người ta cười nhạo khi yêu phải đệ nhất mỹ nam thiên tài Nam Hoa Vương phong lưu phóng khoáng, thậm chí yêu đến quên mình. Tại một đêm yến hội, nàng vì Nam Hoa Vương đỡ một kiếm của thích khách, suýt chút nữa mất Bạch Phong Hoa tỉnh lại, đối mặt với hết thảy trò vui này, trong ánh mắt lại tràn ngập giọng mỉa mai cùng cười nhạo. Đáy mắt ở chỗ sâu nhất lóe ra sự cuồng vọng không kiềm chế Hoa Vương “Hảo tâm bố thí” cưới Bạch Phong Hoa về làm sườn phi để báo đáp. Phái người đi đưa tín vật đính ước lại bị Bạch Phong Hoa gọi người đánh thành đầu heo ném ra khỏi Thừa tướng phủ!Kế tiếp, Bạch Phong Hoa làm cho người ta nhận thức được cái gì mới là “Ăn chơi trác táng” đích thực. Những kẻ trước kia cười nhạo nàng, khi dễ nàng, đánh, toàn bộ đánh. Nhìn thấy không vừa mắt, cũng đánh!“Ngang ngược, ỷ thế hiếp người”, được nàng phát huy vô cùng nhuần nhuyễn. Mấy kẻ đó bị đánh đến không biết trời đất, gào khóc thảm thiết, lại quên mất rằng một kẻ tư chất thấp kém như nàng làm sao có thể đánh bọn họ thành đầu heo!Thiên tài Nam Hoa Vương rốt cục đấu không lại nàng, lúc này mọi người mới thấy kinh hãi. Thì ra, Bạch Phong Hoa mới là thiên tài chân chính!Trước kia Bạch Phong Hoa vì không muốn nổi bật hơn người trong lòng – Nam Hoa Vương, nàng liền giấu đi ánh hào quanh của chính ngày nay, nàng đem hào quang vạn trượng, tạo ra một hồi thịnh thế Phong Hoa!Đây không phải là một thế giới ma pháp cùng đấu khí, chỉ có chiến khí. Dựa vào ý chí chiến đấu của chính mình để kích thích sức chiến đây, một thế giới thần kì, Bạch Phong Hoa làm thế nào để lật sông núi? Thể loại Ngôn tình – Dị giới – Xuyên không – Nữ cường nam cườngĐộ dài 3 quyển Bạch gia Thừa tướng phủ tam tiểu thư Bạch Phong Hoa, nói chuyện lắp bắp, làn da ngăm đen, trời sinh tính tình yếu đuối, tư chất thấp kém, khắp nơi bị người ta cười nhạo khi dễ. Nàng yêu phải đệ nhất mỹ nam thiên tài Nam Hoa Vương phong lưu phóng khoáng, thậm chí yêu đến quên mình. Tại một đêm yến hội, nàng vì Nam Hoa Vương đỡ một kiếm của thích khách, suýt chút nữa mất mạng. Khi Bạch Phong Hoa tỉnh lại, đối mặt với hết thảy trò vui này, trong ánh mắt lại tràn ngập giọng mỉa mai cùng cười nhạo. Đáy mắt ở chỗ sâu nhất lóe ra sự cuồng vọng không kiềm chế được. Nam Hoa Vương “Hảo tâm bố thí” cưới Bạch Phong Hoa về làm sườn phi để báo đáp. Phái người đi đưa tín vật đính ước lại bị Bạch Phong Hoa gọi người đánh thành đầu heo ném ra khỏi Thừa tướng phủ! Kế tiếp, Bạch Phong Hoa làm cho người ta nhận thức được cái gì mới là “Ăn chơi trác táng” đích thực. Những kẻ trước kia cười nhạo nàng, khi dễ nàng, đánh, toàn bộ đánh. Nhìn thấy không vừa mắt, cũng đánh! “Ngang ngược, ỷ thế hiếp người”, được nàng phát huy vô cùng nhuần nhuyễn. Mấy kẻ đó bị đánh đến không biết trời đất, gào khóc thảm thiết, lại quên mất rằng một kẻ tư chất thấp kém như nàng làm sao có thể đánh bọn họ thành đầu heo! Thiên tài Nam Hoa Vương rốt cục đấu không lại nàng, lúc này mọi người mới thấy kinh hãi. Thì ra, Bạch Phong Hoa mới là thiên tài chân chính! Trước kia Bạch Phong Hoa vì không muốn nổi bật hơn người trong lòng – Nam Hoa Vương, nàng liền giấu đi ánh hào quanh của chính mình. Mà ngày nay, nàng đem hào quang vạn trượng, tạo ra một hồi thịnh thế Phong Hoa! Đây không phải là một thế giới ma pháp cùng đấu khí, chỉ có chiến khí. Dựa vào ý chí chiến đấu của chính mình để kích thích sức chiến đấu. Tại đây, một thế giới thần kì, Bạch Phong Hoa làm thế nào để lật sông núi? “Tiểu thư, người thật là nói chuyện lưu loát rồi sao?” Tiểu Thúy vẫn còn chút lo lắng, xác nhận lại lần nữa.“Thật” Bạch Phong Hoa cười, “Hơn nữa lần này đã trải qua sinh tử, suy nghĩ của ta đã cẩn thận hơn rất nhiều rồi.”“Ha ha thật, là thật, thật tốt quá!” Tiểu Thúy hưng phấn trừng lớn mắt thấy Bạch Phong Hoa, hiển nhiên là thật tâm vì Bạch Phong Hoa mà cao hứng.“Thiên Tâm đan này quả nhiên lợi hại.” Bạch Phong Hoa thích ý nheo lại ánh mắt, “Miệng vết thương cư nhiên khép lại nhanh như vậy, thật thần kỳ.”“Đúng vậy, Đông Mộc quốc căn bản là sẽ không có vượt qua mười viên . Xem như Nam Hoa Vương cũng có chút lương tâm!” Tiểu Thúy có chút khó chịu nói.“Tốt, không nói cái này nữa. Ngươi vừa rồi nói ai?” Bạch Phong Hoa hiện tại không muốn nhắc tới tên heo Nam Hoa Vương kia.“Còn ai nữa?Không phải là cái người được gọi là Bạch đại tiểu thư Bạch Linh Khê sao? Cả ngày ở trước mặt mọi người giả trang người tốt, kì thật nàng không tốt với ai cả, nàng chỉ mong người chết cho sớm” Tiểu Thúy nha đầu kia nói chuyện không kịp suy nghĩ, trực tiếp đem bực tức trong lòng nói ra. Sau khi nói xong, tiểu Thúy liền bịt miệng chờ tiểu thư răn rạy, nhưng không, Bạch Phong Hoa cũng là cười tủm tỉm, không có giống bình thường giáo huấn nàng như nàng tưởng .“Tiểu thư, tiểu thư?” Thúy nghiêng đầu không xác định nhìn Bạch Phong Hoa, thật cẩn thận hỏi, “Tại sao người lại không trách cứ nô tỳ?”“Trách cứ ngươi làm gì ? Lời ngươi nói đều là sự thật, ta vì sao trách cứ ngươi?”Bạch Phong Hoa cười hắc hắc “ Tiểu Thúy ngươi đừng cho ta là ngốc tử, chả qua là rất nhiều chuyện ta nhìn thấy, nhưng không nói ra mà thôi. Nhưng đã trải qua bao nhiêu sự tình, bây giờ ta đã thay đổi rồi!”“Tiểu thư!” Tiểu Thúy nghe xong thì đôi mắt đỏ lên, vui mừng đến không ngừng gật đầu “Tiểu thư nghĩ thông suốt là tốt rồi…..ô…….ô…..Tiểu thư…!”“Ngươi khóc cái gì? Ta đã chết đâu!” Bạch Phong Hoa tức giận cười rộ lên, đối với Tiểu Thúy, Bạch Phong Hoa có một tình cảm thân thiết khó hiểu, chính là khi vừa dung hợp với trí nhớ của thân thể này. Nàng vừa là Bạch Phong Hoa trước kia, cũng là Phong Hoa hiện tại hoàn toàn mới Bạch .“Ân, tiểu thư, ta không khóc!” Tiểu Thúy lau nước mắt, chạy nhanh tới trước cửa nhìn, sợ người khác nghe được tiếng khóc của nàng lại chạy tới. Nhìn cửa im ắng, tiểu Thúy cũng yên lòng.“Tiểu Thúy, mẫu thân ta đâu?” Trong đầu hiện lên hình ảnh một vị phu nhân dịu dàng, thân thể luôn yếu đuối hư nhược, nhưng trong ánh mắt tràn đầy yêu thương lo lắng. Lúc này đây nàng gặp chuyện không may, lại không thấy nàng, là vì nàng bị mình dọa ngã bệnh.“Tiểu thư, phu nhân đang nghỉ ngơi!” Tiểu Thúy sắc mặt hơi đổi.“Đều là ta không tốt làm cho nương lo nắng. Chờ ta tốt một chút đi thăm nương!” Bạch Phong Hoa trong lòng tiếc hận không thôi, Bạch Phong Hoa như thế nào trước kia lại ngốc vậy! Vì một kẻ luôn tự cho là đúng mà lấy thân mạo hiểm!“Tiểu thư, người, người thật sự không giống với trước kia!” Tiểu Thúy trong lòng cả kinh cùng cao hứng. Tiểu thư tựa hồ trải qua biến cố dường như đã trưởng thành, hiểu chuyện hơn nhiều.“Thật mệt, ta muốn ngủ!” Bạch Phong Hoa ngáp một cái, nằm xuống, nhắm mắt lại, nói ngủ liền Thúy đứng ở bên giường nhìn Bạch Phong Hoa, đáy mắt hiện lên một tia không sau, tiếng ngáy của Tiểu Thúy đánh thức Bạch Phong Hoa. Bạch Phong Hoa mở mắt ra, cảm thấy tinh thần tốt hơn rất nhiều, vết thương nơi bụng đã hoàn toàn khép lại. Thân thể còn có chút suy yếu mà thôi. Đầu xuân, thời tiết có chút lạnh. Bạch Phong Hoa vừa ngồi dậy liền phát hiện Tiểu Thúy đang dựa vào bên giường của nàng mà ngủ.“Tiểu thư, người tỉnh?” Tiểu Thúy cảm thấy có động tĩnh, đứng dậy, mơ hồ nhìn Bạch Phong Hoa.“Vất vả ngươi rồi!” Bạch Phong Hoa mỉm cười cảm tạ.“Không, tiểu thư ta phải bảo vệ tốt cho người mới phải!”Tiểu Thúy trong lòng cảm động, tiểu thư tuy rằng trải qua biến cố có chút thay đổi, nhưng là thiện lương hơn trước nhiều.“Cái này không cần. Ta đói bụng, muốn ăn chút điểm tâm, sau đó đi thăm nương.” Bạch Phong Hoa mỉm cười an ủi Tiểu Thúy.“Dạ, được, được! Ta gọi người mang cháo cho tiểu thư” Tiểu Thúy mừng rỡ, “Thiên Tâm đan quả nhiên lợi hại, tiểu thư bị thương ở bụng, hiện tại có thể ăn cơm rồi .”“Miệng vết thương đã muốn khỏi hẳn, tất nhiên có thể ăn thứ gì đó nhẹ rồi ”Bạch Phong Hoa vươn vươn tay sờ bụng, cúi đầu nhìn da bàn tay đen đen của mình, liền hơi nhíu mày. Chậc, nếu ở hiện đại, màu da này không chừng mọi người sẽ nghĩ mình là người Châu Phi thuần chủng. S ghê vậy sao a O Tiểu Thúy cao hứng chạy vội chạy ra ngoài, Bạch Phong Hoa tự xuống giường, lấy quần áo bên cạnh mặc vào. Tuy rằng trang phục có chút rườm rà, nhưng Bạch Phong Hoa đã từng mặc hán phục, đường phục, đối với loại trang phục cổ đại này nàng vẫn là thực dễ dàng mặc vào được. Chỉnh lại đai lưng, phủ thêm một cái áo choàng, Bạch Phong Hoa đẩy cửa rồi đi ra mở cửa, một cơn gió ập đến, nàng nắm chặt áo choàng, phóng tầm mắt nhìn ra. Đây là một tòa nhà thật lớn và xa hoa, lầu các nối nhau, cây cối xếp hàng, hoa tươi đua nở, thực xa hoa. Ở trước mắt của nàng là một đình viện tao nhã , một dòng suối từ chính giữa chảy qua, một mái đình hình vòm tinh xảo ở bên trên, chung quanh là đủ loại hoa cỏ, có hoa đã nở rộ, có cái vẫn là nụ hoa, còn có những bong chưa tới mùa nở , thân cây chỉ đều một màu xanh, không có một đóa hoa. Cảnh tượng thật đẹp đến thơ Phong Hoa nhấc chân đi tới viện trước, dọc theo đường đi bọn hạ nhân thỉnh an Bạch Phong Hoa , nhưng là đáy mắt lại tràn ngập miệt thị. Bạch Phong Hoa đều nhìn thấu tất cả. Người vừa xấu, lại ăn nói lắp bắp, chiến khí cấp 2, chỉ có thân phận là cháu gái của tả thừa tướng quyền cao chức trọng. Sự tồn tại của nàng quả thật là một vết đen cho gia tộc hiển hách này. Cũng khó trách hạ nhân mặt ngoài đối Bạch Phong Hoa tôn trọng, nội tâm lại luôn khinh qua hành lang thật dài, Bạch Phong Hoa nghe tiếng ồn ào truyền đến.“Tiểu thư nhà ta đang nghỉ ngơi. Thừa tướng đại nhân, đại thiếu gia đã vào triều rồi” Tiếng tiểu Thúy tranh cãi chuyền đến.“Đây là đồ vương gia đưa tới, dặn ta phải đưa tận tay tam tiểu thư Bạch phủ” Thanh âm tràn ngập ngạo mạn vang Phong Hoa nhẹ nhàng nhướng mày, thanh âm cao ngạo này là của gã sai vặt Thường Phi sao? Trước kia cậy thể chủ tử nhà mình thân phận đặc biệt phi thường vênh váo tự đắc, đối với Bạch Phong Hoa thái độ không ra gì, vẫn luôn cho rằng Bạch Phong Hoa là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga’. Dược đã đưa tới , hôm nay còn tới làm cái gì?Nàng đi vào tiền thính, liền nhìn thấy tiểu Thúy đang ngăn lại Thường Phi. Mà những hạ nhân khác mặc dù đang bận việc trong tay, lại đều dùng dư quang khóe mắt nhìn sang bên này. Nhìn thấy Bạch Phong Hoa xuất hiện, người người lại chú ý sang nàng .“Chuyện gì ầm ỷ vậy?” Bạch Phong Hoa ngồi xuống ghế, lười biếng hỏi.“Bạch Tiểu thư, Thiên Tâm đan Vương gia nhà ta đưa đến thật hiệu nghiệm. Thân thể tiểu thư hiện tại tốt rất nhiều?” Thường Phi cũng có thể coi như là người mi thanh mục tú, nhưng lời nói ra thật không xuôi tai. Ánh mắt nhìn Bạch Phong Hoa tràn ngập khinh miệt, ngẩng cao cằm. Chương Thể loại Ngôn tình - Dị giới - Xuyên không - Nữ cường nam cườngĐộ dài 3 quyểnBạch gia Thừa tướng phủ tam tiểu thư Bạch Phong Hoa, nói chuyện lắp bắp, làn da ngăm đen, trời sinh tính tình yếu đuối, tư chất thấp kém, khắp nơi bị người ta cười nhạo khi yêu phải đệ nhất mỹ nam thiên tài Nam Hoa Vương phong lưu phóng khoáng, thậm chí yêu đến quên mình. Tại một đêm yến hội, nàng vì Nam Hoa Vương đỡ một kiếm của thích khách, suýt chút nữa mất Bạch Phong Hoa tỉnh lại, đối mặt với hết thảy trò vui này, trong ánh mắt lại tràn ngập giọng mỉa mai cùng cười nhạo. Đáy mắt ở chỗ sâu nhất lóe ra sự cuồng vọng không kiềm chế Hoa Vương “Hảo tâm bố thí” cưới Bạch Phong Hoa về làm sườn phi để báo đáp. Phái người đi đưa tín vật đính ước lại bị Bạch Phong Hoa gọi người đánh thành đầu heo ném ra khỏi Thừa tướng phủ!Kế tiếp, Bạch Phong Hoa làm cho người ta nhận thức được cái gì mới là “Ăn chơi trác táng” đích thực. Những kẻ trước kia cười nhạo nàng, khi dễ nàng, đánh, toàn bộ đánh. Nhìn thấy không vừa mắt, cũng đánh!“Ngang ngược, ỷ thế hiếp người”, được nàng phát huy vô cùng nhuần nhuyễn. Mấy kẻ đó bị đánh đến không biết trời đất, gào khóc thảm thiết, lại quên mất rằng một kẻ tư chất thấp kém như nàng làm sao có thể đánh bọn họ thành đầu heo!Thiên tài Nam Hoa Vương rốt cục đấu không lại nàng, lúc này mọi người mới thấy kinh hãi. Thì ra, Bạch Phong Hoa mới là thiên tài chân chính!Trước kia Bạch Phong Hoa vì không muốn nổi bật hơn người trong lòng – Nam Hoa Vương, nàng liền giấu đi ánh hào quanh của chính ngày nay, nàng đem hào quang vạn trượng, tạo ra một hồi thịnh thế Phong Hoa!Đây không phải là một thế giới ma pháp cùng đấu khí, chỉ có chiến khí. Dựa vào ý chí chiến đấu của chính mình để kích thích sức chiến đây, một thế giới thần kì, Bạch Phong Hoa làm thế nào để lật sông núi?

truyen thinh the phong hoa