Để có thể duy trì làn da căng khỏe như vậy, Joy đã chia sẻ tận tình cách cô làm sạch - bước vô cùng quan trọng trong chu trình skincare buổi tối. Joy sử dụng song song 3 sản phẩm: dầu, nước tẩy trang và sữa rửa mặt dạng bọt. Tất cả các sản phẩm cô nàng dùng đều là Lớp tint màu sẽ hoàn toàn tiệp vào môi, để lại lớp bóng trong suốt như pha lê khiến môi nàng trông càng mọng nước và căng bóng hơn. Giá tham khảo: 169.000 đồng và chỉ còn 69.000 đồng khi thanh toán lần đầu tiên qua AirPay. Với 15 bài Kể chuyện Nàng tiên Ốc hay nhất trong bài viết dưới đây, các em dễ dàng kể lại câu chuyện Nàng tiên Ốc bằng lời của mình, Nàng tiên ốc, cô gái, bà cụ, một người dân trong làng… để ngày càng học tốt phân môn Tập làm văn lớp 4. Dàn ý Kể chuyện Nàng 1. Tìm các câu cầu khiến trong những đoạn trích ở phiếu học tập dưới đây: a. Cuối cùng, nàng quay lại bảo thị nữ: - Hãy gọi ng­ười hàng hành vào cho ta ! b. Một anh chiến sĩ nâng con cá lên hai bàn tay nói nựng: "Có đau không chú mình? Lần sau, khi nhảy múa phải chú ý nhé! 5 cushion quỐc dÂn cho nÀng da dẦu chỈ tỪ dƯỚi 200k Ngày:13/09/2018 lúc 11:45AM "Vượt mặt" các loại kem nền truyền thống, cushion đang ngày càng được các tín đồ làm đẹp yêu thích nhờ khả năng cho một lớp nền đẹp thật tự nhiên. Lông mày Lông mày của Nghê Ni được vẽ hơi dày, hướng lên cao, có thể làm trung hòa các đường nét của khuôn mặt vuông và giúp tổng thể trông bớt cứng rắn. Ngoài ra, cánh chị em cũng có thể tham khảo mốt lông mày lưỡi liềm. Độ mềm mại của lông mày lưỡi liềm rất cao, nó có thể giúp bạn trông nữ tính, uyển chuyển và mềm mại hơn. Trang điểm mắt D2JB2. Edit Phương Beta Su An Hòa năm thứ 15, thiên hạ hỗn loạn, triều chính lục đục, nội bộ trong triều đình xảy ra tranh giành, đấu đá lẫn nhau, thi nhau ra sức hoành hành, đám tham quan vô lại không ngừng bóc lột dân chúng. Thời tiết đầu xuân còn có chút se lạnh, gió lạnh thổi rào rạt khiến cho những cành non mới nhú trêи cây hoảng loạn, một con diều hình bướm trắng bị gió thổi mà xiêu vẹo mắc trêи cành cây, Sở Luyến đứng dưới tàng cây ngẩng đầu nhỏ, miệng ủy khuất lẩm bẩm. “Gia gia, gia gia! Lấy không được!” Tiểu viện rách nát không lớn, trừ bỏ bụi cỏ dại trụi lủi do Diệp Nhi trồng thì chỉ có hai hàng hành lang dài, khó khăn lắm mới có thể nhìn thấy được ngôi nhà lợp mái đen tạm xem như là nơi tránh gió, tường nhà bong tróc thành từng mảng lớn, lộ ra cát vàng cùng đá ở bên trong. Dưới mái hiên, một ông lão thái giám ăn mặc đơn bạc khoác lên một chiếc áo bông đã cũ, ánh mắt đục ngầu liếc một cái, bởi vì đã lớn tuổi nên không dám đi lại nhiều, ông lão chỉ có thể đứng ở nơi xa ném cây gậy trúc đầy rêu xanh đến rồi chỉ và chỉ. Sở Luyến vui sướиɠ mà vội vàng chạy đến nhặt gậy trúc lên, vóc người nàng không cao nên lúc kéo cây gậy trúc đến đây thì phải cố hết sức, đôi tay nhỏ nhắn ôm gậy trúc đứng lên để chọc con diều mắc trêи cây trông thật đáng thương, run run rẩy rẩy cuối cùng cũng khiến diều rớt xuống đất. “Hô, vậy mà có thể lấy được, nếu không thì sau này lại không có gì để chơi rồi” Nha đầu này thật giống bộ dáng người mẹ xui xẻo của nàng, uổng cho một khuôn mặt khuynh thành nhưng lại không mang mệnh chủ tử, hai hàng lông mày như lá liễu, một đôi mắt hạnh hoạt bát, trời sinh nàng đã môi hồng răng trắng, lúc miệng nhỏ nở nụ cười lại giống như hoa đào nở rộ. Tuy nàng tuổi tác còn nhỏ, mặt mày chưa nẩy nở, nhưng cũng bởi vì quanh năm suốt tháng ăn uống thiếu chất, không đủ dinh dưỡng nên khuôn mặt vàng vọt, thân thể yếu ớt. “Ai nha, diều bị nhánh cây làm hư rồi!” Sở Luyến vuốt nhẹ lỗ hổng nơi mặt diều bị nhánh cây đâm thủng, đau lòng mà nhíu mày. Lão thái giám chậm rãi bước lại, cầm lấy con diều trong tay nàng xem xét, nhìn tiểu nha đầu như sắp khóc, thì vội vàng dỗ dành nàng “Không có việc gì, vẫn có thể thả được, nếu không được thì bảo Tiểu An Tử làm một cái mới là được rồi!” Sở Luyến uể oải gật đầu, sống một cuộc sống trong lãnh cung hơn mười năm qua không một ai đến thăm, duy nhất chỉ có Tiểu An Tử thường thường sẽ ghé thăm nàng một vài lần, ngoài lão thái giám sống với nàng mấy năm qua, thì Tiểu An Tử là người có ân tình nhiều nhất với nàng. Thời gian đã quá bữa trưa một chút, lão thái giám đi lấy cơm trưa chậm rãi trở về, nhìn Sở Luyến đang ngồi xổm trêи phiến đá nơi mặt đất tự luyện chữ, hắn liền gọi nàng “Nha đầu, mau đến đây, hôm nay có đồ ăn ngon.” Sở Luyến hai bước thành một bước chạy qua, bụng đã đói đến hốt hoảng, vừa thấy bát cơm đầy thịt trước mắt mà đôi mắt sáng lên như đèn, nàng tươi cười “Chẳng lẽ trong cung lại có việc vui gì sao, nhiều thịt như vậy thật thơm!” Tuy nói đây đều là cơm người khác ăn còn dư lại, rồi mới đến miệng hai người họ, nên cũng khó cảm nhận được mỹ thực, nhưng cũng hơn ngày xưa chỉ được uống qua canh suông, còn nếu muốn ăn thức ăn mặn thì phải chờ trong cung có hỉ sự thì mới được, hoặc thỉnh thoảng, Tiểu An Tử cũng sẽ đưa thịt đến. “Ta nghe được rằng Mục Đại tướng quân của Tĩnh Quốc công phủ bình loạn trở về, trong cung đang mở tiệc rượu chiêu đãi đấy!” Sở Luyến cũng không hỏi rõ là ai chủ trì bữa tiệc, dù gì những người hay những việc này đều chẳng liên quan tới nàng, đối với nàng mà nói thì quan trọng nhất là có cơm trong bát thì tất cả đã xem như là thỏa mãn rồi. Đã mấy ngày rồi mà Tiểu An Tử vẫn chưa đến, Sở Luyến liền mặc áo bông thô dày đứng đầu gió ngóng hắn thật lâu, đây là xiêm y đầu năm nay Tiểu An Tử đưa đến cho nàng, tuy là y phục cho tiểu thái giám mặc nhưng Sở Luyến cũng phá lệ mà mặc lên người. Mẹ đẻ Lâm thị của nàng xuất thân là một cung nữ, mười hai năm trước nhân một lần Nhân đế uống say mà trèo lên được long sàng, lúc đó Nhân đế chỉ có duy nhất một vị sủng phi là Bàn thị, nhưng Bàn Quý phi trời sinh tính tình cực kỳ ghen tị, tuổi càng già thì càng thâm, không chịu được cảnh hoàng đế sủng hạnh nữ nhân khác nên sau đêm đó, Bàn Quý phi liền sai người diễn trò trước mặt Nhân đế, khiến cho Lâm thị bất hạnh đang sống sờ sờ thì bị ném xuống hồ nước trong cung, làm Nhân đế vô cùng kinh hách, long thể vì thế mà bắt đầu suy tàn. Bàn Quý phi tự biết mình thất trách, liền đem việc này che đậy kỹ càng, dần dần thành chuyện tối mật trong cung đình. Sở Luyến chỉ biết được thông qua Tiểu An Tử. Mẹ đẻ nàng bản tính yếu đuối, cũng không nói cho nàng những việc này, thậm chí ngay cả việc nàng mạng lớn thoát chết ra sao, cùng với việc vào lãnh cung rồi sinh hài tử như thế nào cũng im bặt không nhắc đến. Cũng bởi vì bị Bàn Quý phi dọa đến mất gan nên Lâm thị nuôi Sở Luyến mấy năm qua hết sức cẩn thận, nàng không dám cho Sở Luyến ra khỏi cung nửa bước, do sợ Bàn Quý phi nếu biết sẽ lại muốn dìm chết con của nàng, ngay cả thân phận công chúa của Sở Luyến cũng không để lộ một kẽ hở. Thẳng cho đến hai năm trước, Lâm thị bỗng nhiên mắc bệnh lạ, dung mạo toàn thân bị hủy hoại mà chết, nàng liền bị cung nữ coi rẻ kéo đến Tịnh Nhạc Đường đốt xác… Còn về phần lão thái giám kia thì cả một thời trẻ đều sống trong lãnh cung, nơi xa xôi không bóng người, ngay cả nhiều chuyện về bí mật nơi hoàng cung cũng không thể biết. Bỗng nhiên, Sở Luyến cả kinh, nhìn bóng dáng nhiều người cách đó không xa, nàng bị dọa đến nỗi chạy vào trong viện “Gia gia! Thật là nhiều người!” ….. Sở Luyến đang trong cơn kinh hoàng cùng lão thái giám bị người khác túm vào trong viện, không ít người đứng trong tiểu viện rách nát này, cuộc đời nàng lần đầu tiên thấy cảnh tượng như vậy, Sở Luyến bị dọa sợ ôm chặt lão thái giám, lại không ngại bị người ta xách lên, đi được vài bước lại chật vật bị quăng ngã xuống mặt đất, hai người đó muốn tách nàng ra thì đột nhiên động tác dừng lại. Tiếp theo Sở Luyến chỉ nhìn thấy có người mặc trang phục triều đình đi tới, một đôi ủng kỳ lân viền vàng dẫm lên mặt đất tạo âm thanh vang dội, góc trường bào đỏ rực thêu phi ngư trông đẹp đẽ lạ thường, pha chút khí thế uy nghiêm. “Ngẩng đầu lên.” Bốn chữ lãnh đạm nhưng lại khiến tai nàng đau nhức, đây cũng là thanh âm hay nhất mà Sở Luyến được nghe trong suốt cuộc đời mình, trong lúc nhất thời, nàng quên mất sợ hãi, đôi mắt nhỏ ngẩng đầu nhìn lên. Nhưng một cái liếc mắt kia, lại khiến cả người nàng đều ngây ngốc. Khoảnh khắc lần đầu tiên Sở Luyến nhìn thấy Dung Khâm, suốt đời khó quên. Một năm này, nàng 12 tuổi, hắn 24 tuổi. ~ ̄▽ ̄~~ ̄▽ ̄~~ ̄▽ ̄~ Hố mới >,< Reads 176,347Votes 1,510Parts 112Complete, First published Mar 18, 2019Table of contentsMon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019003. Ngậm lấy cất chứa 200 thêm càng Mon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019007. Ngươi đây là muốn mưu hại trẫm!Mon, Mar 18, 2019008. Lao bệ hạ cũng uy một uy thầnMon, Mar 18, 2019009. Tiếng kêu Dung ca caMon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019011. Ngươi còn hướng trẫm trong miệng lộng!hMon, Mar 18, 2019012. dâm thủy phao táo đỏ bệ hạ là tiểu bánh chưngMon, Mar 18, 2019013. Ta có thể cho ngươi hết thảyMon, Mar 18, 2019014. Ngự môn nghe báo cáo và quyết định sự việcMon, Mar 18, 2019015. Trong lúc ngủ mơ đủ giao hMon, Mar 18, 2019016. Giam cầm chân giao hMon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019019. Trong bóng đêm cưỡng báchMon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019021. Ghen ghét cùng biến thái độc chiếm dụcMon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019023. Bệ hạ nhiều chảy chút dâm thủy ra tới HMon, Mar 18, 2019024. Cho trẫm làm Hoàng HậuMon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019027. Muốn ngươi chỉ thuộc về ta một ngườiMon, Mar 18, 2019028. Dung ca ca côn thịt hMon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019030. Thao lại mãnh chút HHHMon, Mar 18, 2019031. Xử nữ huyết • mật dịch • tinh dịch HHHMon, Mar 18, 2019032. Tiết thân mất khống chế HHHMon, Mar 18, 2019033. Ý nan bình miễn phí phúc lợi Mon, Mar 18, 2019034. Cấp tiểu Luyến Nhi xi tiểu hMon, Mar 18, 2019035. Hai cái lỗ nhỏ đều ở chảy đồ vật hMon, Mar 18, 2019036. Dâm đãng chảy thủy không ngừng HMon, Mar 18, 2019037. Thèm như thế lãng HHHMon, Mar 18, 2019038. Thần lưu lại bồi ngươi ngủMon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019040. Luyến Nhi dung nhan quá thịnhMon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019042. Ghế gian buộc chặt hMon, Mar 18, 2019043. Ăn xong một chi bút HMon, Mar 18, 2019044. Càng thô lớn hơn nữa bút lông sói HHHMon, Mar 18, 2019045. Lại muốn cắm vào tới HHHMon, Mar 18, 2019046. Thích bị Dung ca ca như vậy cắm HHHMon, Mar 18, 2019047. Thần như vậy mới có thể giáo hảo ngươiMon, Mar 18, 2019048. Hầu hạ bệ hạ tắm gộiMon, Mar 18, 2019049. Nếm thử chính mình hương vị hMon, Mar 18, 2019050. Cánh hoa tắc mật huyệt HHMon, Mar 18, 2019051. Côn thịt đảo nhét đầy cánh hoa nhục huyệt HHHMon, Mar 18, 2019052. Thủy điền mật huyệt HHMon, Mar 18, 2019053. Bệ hạ hảo sinh vô tìnhMon, Mar 18, 2019054. Tĩnh ý Hoàng Quý PhiMon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019056. Côn thịt đút cho ai ănMon, Mar 18, 2019057. Đi xuống lưu nhiều tao HHMon, Mar 18, 2019058. Thích thao mau chút HHHMon, Mar 18, 2019059. Cực hạn cung giao HHHMon, Mar 18, 2019060. Xuân thủy triều phun HMon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019062. Cuộc đời này chỉ biết yêu thích một ngườiMon, Mar 18, 2019063. Tru thanh quyền thiếnMon, Mar 18, 2019064. Ngươi tắc cái gì đi vào hMon, Mar 18, 2019065. Hết sức dâm lãng trói pháp hMon, Mar 18, 2019066. Dương vành mắt nhập hoa huyệt HHMon, Mar 18, 2019067. Huyền điếu thâm thao HHHMon, Mar 18, 2019068. Nơi nơi đều sảng ra thủy nhi HHHMon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019070. Đến tột cùng là ai bổnMon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019073. Bị quân cờ nhét đầy HHMon, Mar 18, 2019074. Sau nhập cuồng loạn HHH đạo cụ Mon, Mar 18, 2019075. Hắc rốt cuộc đại biến tháiMon, Mar 18, 2019076. Khinh người quá đáng miễn phí phúc lợi Mon, Mar 18, 2019077. 【 Tết Trung Thu thịt phiên 】 ta chỉ cần ngươi HHHMon, Mar 18, 2019078. Cưỡi lên lưng cọp khó leo xuốngMon, Mar 18, 2019079. Chưởng ấn đại thái giám thêm càng Mon, Mar 18, 2019080. Nàng mau bị hắn giết chết HHMon, Mar 18, 2019081. Ngăn không được triều phun HHHMon, Mar 18, 2019082. Lại ở cắn Dung ca ca hMon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019084. Trẫm chỉ là tưởng cho hắn mặc xong quần áoMon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019087. Đó là thuộc về ngươiMon, Mar 18, 2019088. Trẫm không thích ngươiMon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019090. Cực lạc cao trào HHHMon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019092. Rõ ràng cũng sảng tới rồiMon, Mar 18, 2019093. Tiến vào, cắm vào tới HHHMon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019096. Một thao vừa khóc ngâm HHHMon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019098. Trẫm thích ngươi đưaMon, Mar 18, 2019099. Ngươi nơi đó cứng quá miễn phí phúc lợi Mon, Mar 18, 2019100. Dung Khâm, ngươi cắm quá sâu HMon, Mar 18, 2019101. Chưa từng thao đủ ngươi HHHMon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019103. Thích khách miễn phí phúc lợi Mon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019106. Ngôi vị hoàng đế là của ta, ngươi cũng là taMon, Mar 18, 2019107. Cho dù là ta mệnh, cũng cho ngươi thêm càng Mon, Mar 18, 2019108. Huyệt nhi bị nhét đầy HHMon, Mar 18, 2019109. Cực đoan cao trào HHHMon, Mar 18, 2019110. Hoa khẩu dâm lưu hoành tứ HHHMon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019Mon, Mar 18, 2019Nàng dưới lớp long bào Hán Việt Long bào hạ đích tha H Tác giả Đại Phi Tình trạng Hoàn thành Mới nhất Phần 112 Cv Vespertine Thể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , H văn , Ngọt sủng , Song khiết , Niên hạ , Ngược luyến , Lịch sử , Cung đình hầu tước , Dưỡng thành , SM , Cận thủy lâu đài , Duyên trời tác hợp , Trâu già gặm cỏ non , Lôi , Cường thủ hào đoạt , 1v1 Từ lãnh cung công chúa một sớm trở thành thiên hạ tân đế, Sở Luyến luan mới biết được Dung Khâm cái này thiến đảng đứng đầu là cỡ nào đáng sợ. Càng đáng sợ chính là, hắn cư nhiên còn muốn ngủ nàng! * Nam chủ giả hoạn quan thật nam nhân quỷ súc lại biến thái nữ chủ giả hoàng đế thật công chúa thân kiều lại thể nhu 【 cốt truyện + thịt thịt + đạo cụ + hoàng bạo + vô tiết tháo + song chỗ + trung khuyển + cường thủ hào đoạt + nửa dưỡng thành 】 ps Bối cảnh quan giai ấn minh chế, nam chủ Tư Lễ Giám "Thứ phụ", đề đốc Đông Hán, nhưng xưng là "Đông Hán đốc chủ" Sở Luyến có hai bí mật. Thứ nhất, Sở Luyến là hoàng đế nhưng không phải nam nhân. Thứ hai, thiên hạ chí tôn là nàng hàng đêm lại bị tên ngụy thái giám Dung Khâm đè trên long sàng* chơi đùa. Sở Luyến từ khi sinh ra đã sống trong lãnh cung, ngay đến cả thân phụ** dường như cũng đã quên đi sự tồn tại của nàng. Cho đến một ngày, triều cương nhiễu loạn, đám hoàng tử vì tranh nhau ngôi vị mà từng người bỏ mạng, chỉ còn một mình nàng mang trong mình huyết thống hoàng gia. Để trấn an quần thần, Dung Khâm liền đem Sở Luyến từ lãnh cung ra, lập nàng làm hoàng đế. Ngồi trên đế vị vốn nên là một chuyện vui, thế nhưng chỉ cần nàng sơ sẩy một chút, làm lộ ra thân phận “nữ nhi” của mình, cái kết sẽ không còn là bị giam cầm trong cung cô độc nữa mà chính là đầu rơi máu chảy. Con đường này vừa đi liền biết là tử lộ, nhưng ít nhất, so với việc mãi mãi phải sống trong cung hoang vắng lạnh lẽo, chịu người ức hiếp khinh khi vẫn tốt hơn rất nhiều. Vì thế, nàng nhẫn nhục chịu đựng tên biến thái Dung Khâm. Bởi vì chỉ cần khiến cho Dung đốc chủ không vui, mạng của nàng cũng khó giữ. Nhưng có ai nói cho nàng biết, vì sao nàng đã ngoan ngoãn nghe lời mà vẫn bị tên thái giám chết tiệt kia hàng đêm trừng phạt. Càng quá đáng chính là, Dung đốc chủ không chỉ chiếm thân thể nàng, còn muốn lấy đi trái tim nàng. Có lẽ, nhân duyên này lúc bắt đầu là gượng ép, đem trái xanh hái xuống, lại nhờ có thời gian từng chút một bồi đắp, khiến trái xanh biến ngọt, đem tình cảm nở hoa. Ta cùng người trải qua bao nhiêu sóng gió, rốt cuộc cũng tìm thấy chân tình. Từ nay về sau, tóc mai kề cận, một kiếp bạc đầu. Vầng, trên đây là phần giới thiệu văn vẻ, lừa tình như cách các chị đẹp biến hình trên tiktok xin được kết thúc. Sau đây sẽ là chuyên mục “tẩy trang” để thấy được “bộ mặt thật” của tên thái giám biến thái Dung Khâm và tiểu hoàng đế đáng thương Sở Luyến. Để mở đầu chuyên mục “bóc trần sự thật” ngày hôm nay, tớ xin được nhấn mạnh với các tình yêu rằng đây là một bộ truyện CAO H, nội dung chủ yếu là THỊT, chỉ dành cho các ĐỒNG DÂ* và SẮC NỮ. Vì thế, những cô gái mơ mộng, mong manh với trái tim màu hường, íu đuối thì xin mời tránh khỏi chốn này. Kẻo nhỡ có xa vào rồi hắc hóa, lại trách tớ là không báo trước. Như đã giới thiệu ở trên thì Sở Luyến là một trong số rất nhiều đứa con của lão hoàng đế. Bởi vì mẫu phi của nàng mang tội, nên từ lúc sinh ra Sở Luyến đã sống trong lãnh cung. Không biết lúc nhỏ bị hung tinh nào chiếu trúng, khiến cho nàng đụng phải Dung Khâm, còn khiến cho Dung thái giám “nhất kiến chung tình”. Sau này, Dung tiểu thái giám năm nào đã trở thành Dung đốc chủ tay nắm triều cương, quyền khuynh thiên hạ, để ổn định đám quần thần mà đem nàng từ lãnh cung ra, còn khiến nàng trở thành hoàng đế. Ngồi lên ngai vị nghe thì huy hoàng lắm, thế nhưng Sở Luyến biết rằng, nàng chỉ là một con rối bị Dung Khâm giật dây. Ban ngày, nàng là đế vương cao cao tại thượng còn ban đêm nàng chỉ là một tiểu cô nương bị Dung Khâm ôm trong lòng, vừa sờ vừa hôn. Sở Luyến tử nhỏ đã bị giam trong cung cấm lạnh lẽo cho nên thứ nàng am hiểu nhất chính là giả vờ ngoan ngoãn. Vì thế, nàng đối với Dung Khâm không dám phản kháng nhưng trong lòng thì vẫn nhen nhóm ý định vùng lên. Nàng muốn có một ngày tự tay giết chết tên thái giám chết bầm Dung Khâm. Nhưng mà, nếu như Dung đốc chủ thực sự chết thì đã chẳng còn là chuyện gì để bàn. Dung Khâm không những sống, mà còn sống vui vẻ, tay trái nắm giang sơn, tay phải ôm mỹ nhân. Bởi vì, Dung đốc chủ dùng rất nhiều năm, vừa dụ dỗ vừa đe dọa, rốt cuộc cũng đem tiểu cô nương mình thích “dạy" tốt, không chỉ chiếm được thân thể nàng, còn đem cả trái tim nàng cướp đi. Còn quá trình “dạy dỗ” của Dung đốc chủ là như nào, thì chỉ có thể dùng mười chữ để hình dung "trên giường như lang hổ, dưới giường càng biến thái". Đối với Dung Khâm, Sở Luyến là một đóa hoa đào, từ lúc còn chúm chím trên cành cao liền bị đốc chủ đại nhân níu xuống nắm trong tay, từ từ “tưới tắm” cho đến khi nở ra thành một đóa hoa “kiều diễm”. Ấy thế mà đóa hoa này không chịu yên phận, lại còn muốn vượt tường, khiến Dung đốc chủ tức giận không thôi. Sau đó à, tất nhiên là cửa cung đóng chặt, rèm buông đong đưa, long sàng kẽo kẹt và... mời bạn tự tưởng tượng tiếp hoặc đọc truyện để biết thêm chi tiết v. Tất nhiên là, bởi vì lúc đầu đến với nhau là do Dung đốc chủ mạnh mẽ ép buộc thế nên Sở Luyến sẽ không phục. Để hoàng đế và thái giám phát triển cảm tình, tất nhiên phải có thêm một chàng nam phụ xuất hiện làm chất xúc tác. Và người đóng vai nam phụ không ai khác chính là “đường huynh” của Sở Luyến, thế tử Tấn Vương phủ Sở Trinh. Trong ấn tượng của Sở Luyến, Sở Trinh là một quân tử, nho nhã, lễ độ lại ân cần, ấm áp. So với tên thái giám Dung Khâm chỉ biết bắt nạt nàng thì tốt hơn rất nhiều. Thế nên, Sở hoàng đế đổ cái rầm trước sự dịu dàng của Sở thế tử. Nhưng mà, chàng chỉ là nam phụ, xuất hiện chưa được bao lâu đã bị Dung Khâm dưới sự giúp đỡ của mẹ đẻ là tác giả đánh cho hiện nguyên hình thành một tên yêu quái xấu xa, vừa muốn cướp ngôi vừa muốn làm thịt hoàng đế. Đáng tiếc, Dung thái giám quá mạnh, cho nên Sở thế tử chỉ có thể xuống sàn trong máu và nước mắt thật tiếc, haizz!!!. Ấy, suýt chút nữa thì đã hạ màn mà thiếu đi phần nhận xét về nhân vật quan trọng nhất, ngụy thái giám biến thái Dung Khâm. Dung đốc chủ bề ngoài yêu mị, là một đóa hoa có độc, còn rất thích mang “độc” đi “bắt nạt” người, đặc biệt là Sở hoàng đế. Giống như tất cả các huynh đệ “ngụy thái giám” đồng môn khác, Dung Khâm cũng được miêu tả là một kẻ bên ngoài lạnh lùng, bên trong biến thái. Minh chứng là Dung đốc chủ có rất nhiều cách để “dạy dỗ” tiểu hoàng đế, khiến nàng mỗi đêm đều phải khóc lóc xin tha. Dung đốc chủ là kẻ ỷ mạnh, miệng không ngọt, tính cách càng thối, đã "không có liêm sỉ lại còn cứ thích làm màu", khiến cho tiểu cô nương Sở Luyến hiểu lầm, ghét bỏ. May mắn là có một Sở Trinh không sợ chết xuất hiện, suýt chút nữa thì đào đổ tường nhà Dung đốc chủ, mới khiến Dung Khâm sáng mắt ra, bỏ sĩ diện để thổ lộ với cô nương nhà mình. Tớ vốn định ăn chay giải nghiệp cô hồn tháng 7, thế nhưng dòng đời xô xô đẩy đẩy không hiểu thể nào mà khiến tớ lộn nhào một phát vào thẳng hố thịt. Cho nên là, đến cả cuộc đời cũng không đồng ý cho tớ “tu nghiệp”, tớ chỉ còn cách thuận theo tự nhiên, trở về làm sắc nữ mà thôi. Cái hố này đối với tớ chính là đủ thịt, đủ sắc, đủ biến thái. Thế nên, nếu bạn là sắc nữ có thể ghé qua nơi này đối với những thanh niên tò mò, đã yếu tim còn thích chơi mạo hiểm thì nếu lỡ có lọt hố mà xảy ra mệnh hệ gì cũng xin đừng tìm tớ tính sổ. Vì như tớ đã nói rồi, cái hố này không dành cho những người có tâm hồn mong manh đậu ạ Cuối cùng chúc mn cùng Dung đốc chủ cuối tuần ăn thịt vui vẻ và hẹn gặp lại ở cái hố tiếp theo. Yêu thương <3 *** Mười hai chương văn miện phục uy nghi hiển hách, hoảng châu dục long quan hạ, Sở Luyến hai mắt khẽ nhúc nhích, phiếm ý cười nhìn chăm chú vào triều chính mình đi tới Dung Khâm, kia nam nhân khó được xuyên một thân tịnh bạch, thâm y phía trên chỉ bạc ám thêu kỳ lân, cao dài thân hình độc hữu loại xuất trần nhã. "Hiện nay muốn đi?" Sở Luyến hỏi một tiếng. "Ân." Hắn thanh âm như cũ trầm ổn ưu nhã, may mà trong điện không người, duỗi tay ôn nhu sờ sờ Sở Luyến mặt, mặt mày gian đạm mạc tách ra một chút, nói "Vạn không thể dễ tin bất luận kẻ nào, tiên đế lưu cùng ngươi hổ phù thu hảo." Hắn này vừa đi, hơn phân nửa sấn ám hạ những người đó điệu hổ ly sơn chi kế, trong triều hết thảy hắn tuy sớm đã an bài thỏa đáng, nhưng chung quy vẫn là không yên tâm Sở Luyến. "Trẫm biết được, ngươi thả đi nhanh đi." Sở Luyến có chút không thích ứng hắn như vậy nhu tình, sau này lui nửa bước, kiềm chế trong lòng ẩn ẩn chua xót, liền thúc giục Dung Khâm đi, hoàn toàn là một bộ vô tâm không phổi bộ dáng, chọc Dung Khâm một phen liêu long quan thượng châu dục, cúi người hôn tới. "Ngô!" Tố bạch tay áo rộng hạ là nam nhân cường tráng cánh tay, hung hăng cô ở kim long phía trên, áp nàng lại không nửa phần nhúc nhích, kích cuồng hôn mang theo không tha thực mau liền bao phủ tiểu hoàng đế đáng thương chống cự thanh. Cho đến thật lâu sau, Sở Luyến mới bị buông ra, hai chân nhũn ra bị Dung Khâm chặn ngang bế lên đặt ở cẩm trên giường, chà đạp quá một phen môi nhi ướt hồng diễm diễm mê người, nàng lan tức kiều suyễn vô lực, mắt thấy hắn dùng ngón tay miêu tả chính mình môi, thủy quang gió mát mắt vô hại trừng mắt. Một canh giờ trước, nàng vẫn là ngồi ở trên ngự tòa tiếp thu triều bái hiệu lệnh thiên hạ hoàng đế, mà giờ phút này, nàng cũng bất quá là nằm ở hắn trong lòng ngực dưới thân, liền kháng cự đều vô năng tiểu nữ nhân. "Sưng lên." Dung Khâm vuốt như hoa cánh kiều nộn môi, nhàn nhạt nói "Ngoan ngoãn chờ thần trở về." Sở Luyến sợ hắn nhất thời tình khởi lại đè nặng nàng làm chút chuyện khác, vội mất tiếng thanh "Ngươi mau chút đi, đừng lầm canh giờ." Dung Khâm môi tế không biết giác gợi lên ý cười, dắt cường thế ý vị để sát vào Sở Luyến, thâm hắc mục nhìn chăm chú nàng, bỗng nhiên dùng đầu lưỡi liếm liếm nàng khóe miệng, đem mặt trên còn sót lại khẩu tiên quét tẫn. "Nói, Dung ca ca sớm một chút trở về." Mặt đỏ lên Sở Luyến nhịn không được muốn tránh, lại bị hắn dùng ngón tay bắt cằm, thật sự là chịu không nổi như vậy hắn, run run rẩy rẩy mềm thanh "Dung, Dung ca ca... Sớm một chút... Trở về, ngươi mau buông tay! Mắc cỡ chết được." Vốn tưởng rằng như vậy Dung Khâm nên vừa lòng, lại không nghĩ hắn càng thêm tới gần, màu đen trong mắt, mang theo một loại gần như đáng sợ quang mang đem nàng tỏa định. "Không đủ, tiếp tục nói." ... Dung Khâm đi hướng du châu thứ bảy ngày, Sở Luyến liền thu được hắn kịch liệt đưa tới thư từ, chỉ nhìn thoáng qua liền đốt thành cặn bã, ước chừng là minh bạch này thượng tuổi lão nam nhân, đang đứng ở một cái cực độ nguy hiểm thời kỳ. "Bệ hạ liền như thế thiêu Dung công thư từ, thật là không ổn." Đứng ở Sở Luyến bên cạnh người nam nhân là Dung Khâm từ Đông Hán điều tới bảo hộ nàng tâm phúc, người này nhưng thật ra cùng bên xưởng dịch bất đồng, không yêu véo tay hoa lan, nói chuyện cũng không tiêm thanh, rồi lại là thật thật tại tại hoạn quan. "Trẫm đó là thiêu thì lại thế nào." Nàng nhướng mày nhìn về phía hắn, tinh xảo mặt mày mỹ lệ không giống lời nói. Hoàng đế đều nói như thế, Phó Thụy cũng chỉ đến câm miệng, chỉ đáng thương nhà hắn chưởng ấn đại nhân không xa ngàn dặm đưa về tin tức, liền như vậy bị hoàng đế mắt đều không nháy mắt cấp đốt thành hôi, liên quan một hộp điểm tâm uy béo miêu. ... Mời các bạn đón đọc Nàng Dưới Lớp Long Bào của tác giả Đại Phi. Thông tin cơ bản N Cầm Mèo Sinh nhật 11-4 Thần tượng Dịch Dương Thiên Tỉ Facebook Trên blog tất cả đều là truyện Mèo viết hoặc Mèo edit, cái nào mèo sưu tầm sẽ ghi chú và thêm nguồn rõ ràng. Truyện là edit nên sẽ không đảm bảo chính xác được 100%. Mèo edit phi lợi nhuận, không nhận được sự đồng ý của tác giả, nên hi vọng các bạn tôn trọng công sức của Mèo một chút, không reup. Nếu phát hiện truyện bị reup truyện sẽ lập tức được đặt pass. Mèo học Y nên thời gian hạn hẹp, tốc độ edit chắc chắn sẽ không nhanh nhưng sẽ cố mang lại những bài edit tốt nhất có thể. ~ Chúc các bạn có thời gian vui vẻ ~ Sở Luyến An Hóa mười lăm thâm niên, thiên hạ cực không yên ổn, nhân đế phân công thiến đảng, khiến hư danh, nội các suy thoái, quyền thiến hoành hành, nền tảng lập quốc vô lập, đủ loại quan lại chúng thần một nửa tẫn chịu gϊếŧ chóc...Đầu mùa xuân thiên còn hàn thực, rào rạt gió lạnh thổi trên cây mạo tân mầm cành loạn hoảng, nhưng bất luận như thế nào hoảng, phía trên treo bạch điệp con diều chính là lạc không xuống dưới, đứng ở dưới tàng cây Sở Luyến oai đầu nhỏ, ủy khuất lẩm bẩm miệng nhi."Gia gia, gia gia! Lấy không xuống!"Rách nát tiểu viện lạc không lớn, trừ bỏ trụi lủi thụ nha tử thất bại Diệp Nhi cỏ dại, lưỡng đạo hành lang dài qua đi, chính là gian khó khăn lắm có thể chắn phong ngói đen nhà ở, tường da bong ra từng màng lợi hại, lộ ra bên trong hoàng thổ cùng tạp mái hiên ăn mặc đơn bạc xanh đen áo bông lão thái giám ánh mắt nâng liếc mắt một cái, thượng tuổi cũng không dám loạn đi lại, nhìn nơi xa ném một cái nổi lên rêu xanh cây gậy trúc, chỉ Luyến vui sướиɠ mà vội chạy qua đi, kia cây gậy trúc tựa hồ là năm ngoái ném ở chỗ này, nàng vóc người không cao, kéo cây gậy trúc lại đây còn có chút cố hết sức, ôm đi chọc con diều tay nhi càng là tế đáng thương, run run rẩy rẩy rốt cục là đem con diều lộng xuống dưới."Hô, nhưng tính bắt lấy tới, bằng không về sau liền không đến chơi."Nha đầu này bộ dáng tùy nàng kia xui xẻo nương, uổng có một bộ khuynh thành mạo, lại không cái chủ tử nương nương mệnh, lưỡng đạo liễu diệp mày đẹp, một đôi doanh doanh mắt hạnh, trời sinh môi hồng răng trắng, liệt miệng nhi cười, rất giống cực kỳ tháng tư khai đào hoa nhi, hạnh tuổi tác còn nhỏ, mặt mày chưa từng nẩy nở, thả bởi vì quanh năm suốt tháng dinh dưỡng bất lương, gầy mặt phát hoàng, thân thể lại làm lại nghẹn."Ai nha, bị nhánh cây quát phá." Sở Luyến vuốt khích bố tháo làm con diều, trung ương sọt tre hồ nhão địa phương phá cái động, đau lòng thẳng nhíu thái giám chậm rãi bước hạ đài cơ lại đây, tiếp nhận đi nhìn nhìn, nhìn sắp khóc nha đầu, chạy nhanh hống nàng "Không có việc gì, còn có thể phóng, nếu là phóng không được, lại thác Tiểu An Tử lộng một cái đó là."Sở Luyến uể oải gật gật đầu, sống ở này không người hỏi thăm lãnh cung mười năm sau, duy độc Tiểu An Tử sẽ thường tới đón tế một vài, nàng có thể cùng lão thái giám sống đến hiện giờ, kia Tiểu An Tử mới là cư đại ân trưa qua hảo chút thời gian, lão thái giám mới đi lấy cơm trưa chậm rãi trở về, nhìn Sở Luyến ngồi xổm đá phiến trên mặt đất luyện tự nhi, liền gọi nàng một tiếng "Nha đầu mau tới đây, hôm nay có ăn ngon."Sở Luyến hai bước chạy qua đi, bụng đã sớm đói hốt hoảng, vừa thấy kia che lại thịt bát cơm đôi mắt lượng đèn nhi tựa, vui cười "Chẳng lẽ là trong cung đầu có cái gì hỉ sự, nhiều thế này thịt, thật hương!"Tuy nói đều là người khác ăn dư lại, tới rồi bọn họ gia hai trong miệng, cũng liền thành khó được mỹ thực, ngày xưa nhiều là chút canh suông quả thủy, nếu muốn gặp thức ăn mặn, còn phải là trong cung đầu gặp hỉ sự mới được, lại đó là Tiểu An Tử tư đưa ăn thịt."Hỏi thăm hạ, là Tĩnh Quốc công phủ Mục đại tướng quân bình loạn đã trở lại, trong cung mở tiệc đâu."Cũng không hỏi là ai chủ trì bàn tiệc, vô luận là những việc này vẫn là người đều ly Sở Luyến xa đâu, bào ăn trong chén du cơm, mới là thỏa mãn chuyện qua mấy ngày lại là không thấy Tiểu An Tử người tới, Sở Luyến ăn mặc hơi rắn chắc áo bông đứng ở đầu gió chỗ nhìn xung quanh thật lâu, này xiêm y cũng là đầu năm Tiểu An Tử đưa tới, tuy nói là tiểu nội thị nhóm xuyên, Sở Luyến ăn mặc cũng phá lệ bên mẹ đẻ Lâm thị vốn là cung nữ, mười hai năm trước vì say rượu nhân đế may mà, lúc đó nhân đế có một sủng phi ban thị, ban Quý phi trời sinh tính cực ghen tị, người đến trung niên càng sâu, không thể gặp hoàng đế sủng hạnh nữ nhân khác, đêm đó sau, ban Quý phi thế nhưng sai người làm trò nhân đế mặt, đem chịu hạnh Lâm thị ném vào cung trong hồ sống sờ sờ chết đuối, nhân đế đương trường chấn kinh, từ đây long thể suy Quý phi tự giác thất cách, liền đem việc này che đậy một vài, thành cung đình mật tân, Sở Luyến cũng là sau lại nghe được Tiểu An Tử nói, mới biết được này đó chuyện cũ. Nàng mẹ đẻ bản tính yếu đuối, cũng không giảng những việc này cùng nàng, thậm chí liền nàng là như thế nào mạng lớn bất tử, tiến vào lãnh cung sinh hạ hài tử, đều là im bặt không nhắc để là bị ban Quý phi dọa phá lá gan, Lâm thị dưỡng Sở Luyến mấy năm nay cũng là hết sức thật cẩn thận, không dám làm nàng ra lãnh cung nửa bước, sợ bị ban Quý phi biết, muốn đem nàng hài tử lại cấp chìm gϊếŧ, chẳng sợ chỉ là cái công chúa cũng không dám để lộ ra đi một đến hai năm trước Lâm thị sinh một thân quái bệnh, hoành thân lại sang dung mạo tẫn hủy mà chết, trực tiếp bị người coi như bình thường cung nữ kéo đi tịnh nhạc đường đốt cháy...Đến nỗi kia lão thái giám, còn lại là thời trẻ liền sống ở lãnh cung trung, cung vua bí việc nhiều là không thể nhiên Sở Luyến cả kinh, nhìn cách đó không xa thốc thốc bóng người, dọa vội hướng trong viện chạy."Gia gia! Thật nhiều người!"...Kinh hoảng trung Sở Luyến cũng lão thái giám bị người túm tới rồi trong viện, rách nát tiểu viện đứng không ít người, cuộc đời lần đầu tiên thấy như thế trận thế, Sở Luyến dọa ôm chặt lão thái giám, lại không ngại bị người đơn độc xách ra tới, xả đi rồi vài bước chật vật quăng ngã ngồi ở trên mặt đất, hai người đang muốn giá khởi nàng khi, đột nhiên dừng động theo, Sở Luyến chỉ nhìn thấy có người chính triều chính mình đi tới, một đôi viền vàng kỳ lân tạo ủng dẫm mặt đất sinh vang, lăn dệt kim màu đỏ rực phi ngư ăn vào thường bãi khẽ nhúc nhích, đẹp đẽ quý giá dị thường, khí thế pha nghiêm."Ngẩng đầu lên."Lãnh đạm đạm bốn chữ như mộ chung điếc tai, lại cũng là Sở Luyến cuộc đời nghe qua tốt nhất nghe thanh âm, trong lúc nhất thời lại là quên mất sợ, trừng mắt nhi liền ngẩng đầu hướng lên trên đầu liếc mắt một cái sau, người cũng liền ngây là Sở Luyến lần đầu tiên nhìn thấy Dung Khâm, suốt đời khó một năm, nàng mười hai tuổi, hắn hai mươi bốn tuổi. Dung Khâm Có lẽ là gió lạnh thổi quá gay gắt, nhất thời lúc nam nhân kia tới gần, Sở Luyến càng cảm thấy lạnh hơn, cơ thể nhìn không được run lên, sợ hãi không dám nhìn đôi mắt hoa đào lạnh lùng kia thêm lần nào nữa, nhưng Dung Khâm lại không e ngại nâng cằm nàng lên. Đôi mắt của nàng hạ xuống có thể mơ hồ nhìn thấy đôi tay kia, xương khớp cân xứng rõ ràng, đầu móng tay màu xanh ngọc lộ ra, vừa xinh đẹp lại vô cùng nguy hiểm, cằm nàng bị niết đau, hắn lại như không hề dùng lực, đơn giản nhìn trái nhìn phải soi sét mặt nàng. Cuối cùng cũng buông ra, ngay lập tức cầm lấy khăn sạch hạ nhân bên cạnh đưa tới, chùi chùi bàn tay vừa động vào nàng cứ như là dính phải thứ gì dơ bẩn. Sở Luyến nhìn khăn tay bị vứt bỏ tùy tiện dưới mặt đất, tự tôn bị chà đạp nhục nhã, cắn răng trợn trừng mắt nhìn Dung Khâm hạ quyết tâm hận người kia, cho dù hắn có xinh đẹp tới đâu. Dung Khâm cười lạnh, trong mắt mang ý lạnh, khuôn mặt trắng nõn bình thường vốn dĩ cũng không có bao nhiêu biểu cảm, tiến lại bên người Sở Luyến, nhìn nha đầu chỉ cao vừa tới ngực hắn. “Dùng ánh mắt như vậy trừng ta, chỉ có một kết cục, điện hạ có muốn biết không?” Sở Luyến chật vật ngẩng đầu, dù trong lòng không hiểu sao có chút sợ, thế nhưng lớn mật tiếp tục trừng mắt, không khí như đóng băng, tiếng gió xào sạc lướt qua, một lúc sau, nam nhân ánh mắt sắc bén lạnh lùng đột nhiên nở nụ cười. Cứ như núi băng hòa tan, cười dịu dàng như ngọc, tao nhã như hoàng hôn. “Sau này điện hạ sẽ sớm biết thôi.” Dứt lời, tay xoa xoa đầu nàng, lần này không còn dùng khăn lau tay nữa, Khi tay áo dệt gấm thêu hoa quẹt qua mũi Sở Luyến ngửi thấy hương sen nhàn nhạt, sau đó nàng nghe thấy người đó nói. “Đưa thái tử điện hạ về Đông cung đi.” Đầu tháng hai An Hóa năm thứ mười sáu, Đốc chủ Đông Hán – Dung Khâm tiến vào lãnh cung nghênh đón đứa con nối dõi duy nhất của tiên đế, lập làm thái tử, triệu tập quan lại tới Thái Hòa môn truyền thánh chỉ truyền ngôi của tiên đế, tôn vị thái tử năm đó mới mười hai tuổi lên làm tân đế. Đến lúc này, tiểu hoàng đế lên ngôi. quyền lực của Hoạn Đảng càng mạnh, một tay che trời. Bắt đầu một triều đại mới – Hoằng An. ……. Sau khi đăng cơ, Sở Luyến lập tức vào ở trong cung Vạn Thanh. Vào cái ngày bị Dung Khâm mang đến Đông Tập Sự Hán xem hành hình quay về nàng liền đổ bệnh, mãi hôm nay mới hết sốt, thái y thay sau quỳ gối cạnh long sàng bắt mạch, trong điện lớn yên tĩnh tới mức nghe được cả tiếng kim rơi. “Bệ hạ sao rồi?” Dung Khâm buông chén trà bạch ngọc họa tiết hoa sen trong tay xuống, thân hình cao lớn ngồi trên ghế bành, không ai dám nhìn vẻ mặt của hắn, bị âm thanh kia cất lên làm cho kinh hãi đổ ra một tầng mồ hôi lạnh. Viện sử của thái y viện lau mồ hôi lạnh trên trán bước tới trả lời “Bẩm đốc chủ, thêm hai ngày nữa là có thể dứt bệnh, chỉ là bệ hạ long thể suy nhược từ nhỏ, cần phải tẩm bổ một chút nếu không thì sau này sẽ dễ dàng bị kinh động như vậy.” “Lui xuống hết đi.” Bên trong tẩm cung không còn một bóng người, Dung Khâm cũng không còn ngồi trên ghế nữa, đứng dậy, dẫm trên thảm hoa nhung lướt qua lư hương đang tỏa ra từng làn khói mỏng lượn lờ khắp nơi đi tới long sàng, một xốc giở lên hết tầng tầng lớp lớp màn thêu kim long phiền phức nơi long sàng. Sở Luyến nằm ở bên trong bị hù dọa, theo bản năng co rúm lại. Nuôi gần nửa năm, rốt cục Sở Luyến cũng có thêm được tí thịt, da mặt trơn bóng trắng mịn, khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm non mềm, mặt mày yêu kiều động lòng người, làm một tiểu mỹ nhân hiếm có, vừa mới đỡ sốt, gò má vẫn còn ráng đỏ, màu đỏ diễm lệ như vậy dụ hoặc Dung Khâm đưa tay vuốt nhẹ. “Vẫn còn nóng, đợi lát nữa thần hầu bệ hạ uống thêm chút thuốc, ước chừng đến tối là hết.” Long sàng tuy rộng nhưng Sở Luyến cũng không dám lăn vào góc trốn, một đống đèn chạm rồng trên giá rọi khắp bên trong long sàng, tất cả đều vàng tươi chói lọi, ngay cả khuôn mặt của Dung Khâm cũng soi rõ ràng, đừng nhìn qua bộ dạng thanh lãnh như trích tiên của người này, dáng vẻ tao nhã như thư sinh. Hắn là người lòng dạ độc ác nhất mà Sở Luyến từng gặp qua. “Chẳng qua cũng chỉ là lăng trì thôi, vậy mà nhìn bệ hạ kìa, bị hù tới linh hồn muốn bay mất luôn.” Dung Khâm cười nhạt như đang chế nhạo, bắt lấy bàn tay bé nhỏ đang siết chặt chăn của Sở Luyến rồi nắn nắn, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi của nàng cũng lạnh buốt, hắn liền lấy khăn tay giúp cô lau sạch. Đã nửa năm từ khi từ lãnh cung đến đây, mỗi ngày Sở Luyến đều sống dưới bóng ma của Dung Khâm, nửa năm trước Ban quý phi được sủng ái nhất lục cung lên cơn đau tim đột nhiên hoăng thệ, đế vương đau lòng đến đổ bệnh liệt giường, đất nước không thể không có vua dù chỉ một ngày, Dung Khâm mang dã tâm to lớn đem công chúa nói thành thái tử, giả mạo thánh chỉ đưa tân đế lên ngôi. Nói về Dung Khâm, nghe bảo hắn chính là phạm quan sau khi đưa vào cung thì bị thiến đi để trở thành người của nội thị, còn nhỏ tuổi mà đã sớm trở thành tâm phúc của hoàng thượng, được đại thái giám Diêu Hiển xem trọng, trở thành người kế thừa ấn chưởng của Diêu Hiển sau này, chấp chưởng mọi việc trong cung của hoàng đế, Dung Khâm một bước lên mây, hai mươi tuổi đã trở thành thái giám chấp bút của tư lễ giam, Đề đốc Đông Hán. thế lực gần bằng Diêu Hiển, mọi người gặp đều phải gọi một tiếng “Đốc chủ”. Bốn năm trôi qua, thế lực của tên Dung Khâm còn ghê gớm hơn so với Diêu Hiển hồi đó, vậy nên khi hắn bảo công chúa Sở Luyến là thái tử, cho lên ngôi hoàng đế đi nữa cũng không ai dám hó hé một câu. Sở Luyến lúc đầu đã nghĩ tới chuyện để lộ thân phận, nhưng sau khi Dung Khâm dẫn đi Đông Hán xem hành hình thì nàng không còn dám nữa. “Những tên đó đều là phần tử phản loạn, dù có chết cũng không sạch tội.” Hắn nói một cách nhẹ nhàng, nhớ lại một đống máu thịt đầm đìa giữa bàn hành hình, Sở Luyến sợ tới độ răng đóng cầm cập, chỉ cảm nhận được đôi tay hắn đang cầm lấy mình đã từng đẫm máu tươi. “Bọn họ, bọn họ nói không sai……” Thanh âm của nàng vì bị bệnh mà trở nên yếu ớt vô lực, cực kì nữ tính thanh nhã. Những người đó phẫn nộ mắng đảng phái của Dung Khâm, Diêu Hiển làm loạn triều cương, tham vọng dùng công chúa để chiếm lấy thiên hạ, hãm hại trung thần hiền thần, trăm người, triệu người đều muốn dùng nước bọt phun chết bọn họ. Lau khô mồ hôi trong tay nàng, mắt Dung Khâm trong veo liếc nhìn nàng một cái, sắc như dao mang theo đánh giá, áp bức nói “Bệ hạ, ta nói cái gì thì là cái đó.” Nửa năm trước hắn đã nói chuyện này, vào lúc hắn tự tay cởi bỏ y phục của nàng, khoách lên trên bộ mãng bào của thái tử nàng đã vô cùng sợ hãi, khóc lóc bảo mình là công chúa, hắn lại cười nói __ Bệ hạ, ta nói cái gì thì mọi thứ là như thế, nếu không nghe lời, kết cục chắc cái đầu nhỏ này của nàng không nghĩ ra đâu. Sau đó nàng trở thành thái tử rồi lại lên ngôi hoàng đế. Chương sau có nước thịt rồi >\\\< vì một wordpress cá nhân có vẻ trong sáng thì thịt thịt nặng đô một chút sẽ set pass nhé. Để lấy được pass hãy liên hệ với tớ qua page nhá ❤ ~~~~~O~~~~~

nàng dưới lớp long bào