1000. Tác giả: Chu Khinh. Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Đoản Văn. Nguồn: sstruyen.com. Trạng thái: Full. [Tác giả Chu Khinh] Bạn đang đọc truyện Cực Kỳ Cưng Chiều của tác giả Chu Khinh. Khúc Nhi bị cha mẹ bán đi, tiểu cô nương nho nhỏ, mờ mịt không biết số phận mình đi về Truyện Series hỏny về Takemichi - Series hỏny về Takemichi tieu thuyet hay nhat, wap doc truyen tren mobile •Thể loại: Khiêu dâm, NTR, tình thú, sextoy. Full. Đánh giá: 8.3/10 từ 37 lượt. Tên gốc: 精怪. Thể loại: Hiện đại, linh dị thần quái, HE, huyền huyễn, đam mỹ, cẩu huyết, 1x1. Hán Việt: Tinh quái. Nhóm edit: Khổng Vương Hội. Đại cương: Châu tròn ngọc sáng yên tĩnh độc miệng thụ vs không rõ thuộc tính công Chương 292 Truyện Bé Cưng Tinh Quái Mami của tui, tự tui sẽ giành chương 292 sẽ được cập nhật vào lúc 17h30 ngày 2/04/2021. Mời quý độc giả chú ý theo dõi. Bạn đang đọc truyện trên Vietwriternet! ************* Hiện nay có một số website tự ý đăng lại truyện từ truyen88.net gây Trở Thành Bé Cưng Của Phản Diện Cố Chấp , chương 1 của tác giả Hội Đường cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. Đọc Truyện Hắc Thần Tộc Tác giả: LionChan Thể loại: NGÔN TÌNH, , Ngàn vạn năm trước, yêu ma đại loạn. Ma Vương của Hắc Thần Tộc dùng “Ma hồn thần pháp”thu phục đại loạn yêu ma, vì thế mà mất mạng. Con gái ma vương Hắc Xích – Hi Dạ Tình lên […] JZDSp. Bad gateway Error code 502 Visit for more information. 2023-06-11 213918 UTC You Browser Working Amsterdam Cloudflare Working Host Error What happened? The web server reported a bad gateway error. What can I do? Please try again in a few minutes. Cloudflare Ray ID 7d5d018589c00e3c • Your IP • Performance & security by Cloudflare Tưởng thời gian chưa trôi qua lâu, một đứa bé cũng không chạy được bao Cận Tri tìm khắp xung quanh một lượt cũng không tìm được Tiểu bảo vệ của khu biệt thự, họ cũng bảo là không thấy thì lạ quá! Một đứa trẻ như Tiểu Bảo chạy đi đâu được chứ? Cận Tri Dực hoảng sợ, khẩn trương gọi điện cho Cận Tri Thận “Anh à, Tiểu Bảo mất tích rồi, nói là phải đi tìm me." Ở bên Cận Tri Thận không tới nhưng hội nghị vẫn tổ chức đúng khi hội nghị kết thúc, Giang Tiêu Tiêu trở lại phòng làm việc thì nghe thấy các đồng nghiệp đang thảo luận về chuyện Cận Tri Thận không đến lần đầu đi vào chỗ của không muốn gia nhập đề tài vẫn không tránh khỏi nghe thấy tiếng bàn tán của các đồng nghiệp."Nghe nói chủ tịch Cận đã đến dưới tầng rồi, bỗng nhận được một cuộc gọi là vội vàng đi luôn." "Cuộc gọi gì mà quan trọng thế nhỉ?" "Bạn gái à?" "Các cô không biết lúc đó anh ấy nghe điện thoại xong thì sắc mặt cũng thay đổi luôn ấy.” "Rốt cuộc là ai gọi nhi?" Những người khác đều rất hiếu kỳ, ngay cả Giang Tiêu Tiêu cũng không nén được lòng tò mò của mình, cô vừa bật máy tính lên vừa dòng tai nghe."Hình như người trong nhà gọi thì nhân viên đi theo anh ấy giải thích hình như là con trai anh ấy mất tích." "Choang!" Mọi người đang bàn tán hăng say thì một âm thanh thình lình vang lên làm bọn họ giật nảy mình, vội vàng quay đầu lại nhìn nơi phát ra âm thanh đó."Chị Tiêu Tiêu, sao chị lại không cẩn thận vậy!" Thì ra là Giang Tiêu Tiêu đánh rơi cốc nước."Xin lỗi, xin lỗi..” Giang Tiêu Tiêu vội vàng xin lỗi rồi ngồi xuống nhặt mảnh vỡ của cốc."Tiêu Tiêu, cẩn thận!" Đồng nghiệp còn chưa kịp nói hết thì đã nghe được tiếng hô khe khẽ của Giang Tiêu người đồng nghiệp mau chóng vây quanh Tiêu Tiêu bóp ngón tay bị mảnh vỡ cắt trúng, đau đến mức sắc mặt hơi trắng bệch, cô mim cười bất đắc dĩ "Tôi vụng về quá." “Đúng là vụng về mà” Chị Trần khá lớn tuổi nhìn cô với ánh mắt tức giận, sau đó kéo cô vào nhà vệ sinh rửa vết thương."Chị Trần, hộp thuốc y tế này." Một đồng nghiệp khác mang hộp y tế vào nhà vệ sinh. Nhìn chị Trần tự tay xử lý vết thương cho mình, Giang Tiêu Tiêu hết sức cảm động, cô cảm ơn rối rít "Cảm ơn chị, chị Trần, cảm ơn chị." Chị Trần nhìn cô, buồn cười "Không cần khách sáo như vậy, nhưng mà sao em lại bất cẩn như thế hả?" Giang Tiêu Tiêu củi đầu xuống, cô thật sự không thể nói là bởi vì nghe bọn họ nói con trai của Cận Tri Thận mất tích nên mới trượt tay làm rơi cốc."Do em không cẩn thận thôi a" Cô mim cười xấu hổ."Lần sau phải cần thận hơn đấy" Chị Trần cũng không hỏi nhiều, cô ấy giúp cô xử lý vết thương rồi không quên dặn dò “Vết cắt khá sâu, mấy ngày nay cố gắng tránh chạm vào nước, biết chưa?" "Em biết rồi ạ” Giang Tiêu Tiêu gật đầu.“Vậy chị trở lại làm việc đây." Chị Trần xách thùng đựng thuốc y tế ra khỏi nhà vệ Tiêu Tiêu nhìn chằm chằm ngón tay bị thương, trong lòng cực kỳ lo lắng. Sao Tiểu Bảo lại mất tích? Cô có cần về xem hay không đây? Khi Cận Tri Thận về đến nhà đã là buổi bà Cận mặt ủ mày chau ngồi trong phòng khách, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ trên tường.“Ba, mẹ, tình hình sao rồi ạ?" Cận Tri Thận đi nhanh đến trước mặt bọn họ và hỏi, Ông bà Cận thây anh trở về, vội vàng đứng lên "Tri Thận, con về rồi, Tiểu Bảo biển mất rồi!” Cận Tri Thận nhìn dáng vẻ nôn nóng của ba mẹ, trấn an "Ba mẹ, hai người đừng gấp, sẽ tìm được thôi.." "Nhưng mà Tri Dực tìm lâu như vậy rồi mà vẫn không tìm thấy thắng bé." Bà Cận quýnh đến độ rơi nước mắt “Đều do mẹ, nếu như mẹ trông chừng Tiểu Bảo thật kỹ thì nó cũng không chạy ra ngoài rồi." "Mẹ, không phải lỗi của mẹ mà" Cận Tri Thận nhìn xung quanh, hỏi "Đã tìm kỹ hết trong nhà chưa? Liệu có trốn ở đâu không?" "Tim hết rồi." Ông Cận thở dài, nói "Thiếu điều lật tung nhà lên thôi." Nghe vậy, Cận Tri Thận cau chặt mày, Tiểu Bảo còn nhỏ như thế, đáng lý không chạy xa được, trừ phi...Một ý nghĩ đáng sợ chợt vụt lên trong đầu Cận Tri Thận, anh nhìn mẹ đang liên tục lau nước mắt, quyết định tạm thời không nói ra để tránh cho ba mẹ lo lắng quá."Ba, mẹ, con cũng đi ra ngoài tìm xem, ba mẹ không cần lo, con sẽ tìm được Tiểu Bảo về." "Mẹ cũng đi nữa" Bà Cận muốn đi cùng, nhưng bị Cận Tri Thận ngăn lại "Mẹ, đã muộn rồi, mẹ đừng đi nữa, bằng không con còn phải bận tâm chăm sóc cho mẹ nữa” "Con nó nói phải đây, em đi không những không giúp được gi mà còn gây thêm phiền phức cho Tri Thận thôi." Ông Cận cũng khuyên. Thể là bà Cận mới từ bỏ ý định đi theo, bà cầm tay Cận Tri Thận "Tri Thận, con nhất định phải tìm Tiểu Bảo về đấy." Cận Tri Thận gật đầu “Nhất định ạ." Bà Cận nhìn anh vội vàng rời đi, nước mắt trào ra nhiều hơn."Sao lại xảy ra chuyện này chú?" Ông Cận ôm vai bà "Được rồi, đừng khóc nữa, em phải tin tưởng anh em chúng nó chứ, nhất định sẽ tìm được Tiểu Bảo thôi." Bà Cận lau nước mắt, bỗng thở hổn hển, nói “Chuyện này phải trách Giang Tiêu Tiêu." Ông Cận nghe bà nói vậy thì nhíu mày “Chuyện này thì có liên quan gì đến người ta? Đừng oán giận người khác lung tung như thế." "Lẽ nào không phải ư?" Bà Cận hừ lạnh “Từ khi nó xuất hiện, gia đình chúng ta chẳng sống yên ổn được ngày nào không biết Tri Thận và Tiểu Bảo ăn bùa mê thuốc lú gì mà cứ thích nó nữa." Tuy ông Cận cảm thấy Giang Tiêu Tiêu không xứng với đứa lớn nhà mình nhưng cũng chưa đến mức quá quắt như bà Cân bèn nói "Em cũng biết tính nết của Tri Thận rồi mà, nó thông minh như thế chẳng lẽ không thể nhìn thấu một người phụ nữ hay sao? Han là cái cô Giang Tiêu Tiêu đó có ưu điểm nào mới làm con nó thích vậy chứ." "Ưu điểm? Em thấy nó là đồ hồ ly tinh thì có Bà Cận giận quá nên nói không lựa khắc ông Cận sâm mặt "Không thể măng người ta như thế, điều này không giống như em sẽ nói chút nào." Bà Cận tự biết mình lỡ lời, bà hít sâu một hơi, nói “Bây giờ trong lòng em rất hồn loạn, nếu không tìm được Tiểu Bảo thì em tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho Giang Tiêu Tiêu." Nói trắng ra là bà cho rằng tất cả mọi việc đều là lỗi của Giang Tiêu Cận thấy bà cố chấp như thể cũng không tiện nói gì, chỉ có thể thở dài, nói “Tốt nhất em đừng nói mấy lời này trước mặt Tri Thận, tránh cho nó cảm thấy em làm mẹ mà không phần rõ phải trái." "Em." Bà Cận định phản bác nhưng lại nghĩ ông nói cũng không sai, thế là bà nói một cách gượng gạo “Em biết rồi." Cận Tri Thận nhíu chặt mày, láu xe đi tìm Tiểu Bảo khắp nhiên chuông điện thoại vang lên. Là Cận Tri Dực gọi đến."Anh, anh đang ở đâu?” Cận Tri Thận nhìn ra bên ngoài, báo tên địa chỉ rồi hỏi ngay “Tình hình bên chú thế nào rồi?" "Vẫn chưa tìm được." Cận Tri Dực đã tìm suốt mấy tiếng đồng hồ nhưng vẫn không thu hoạch được gì, trong lòng anh ta bỗng nảy ra một phỏng đoán tồi tệ.“Anh, có chuyện này em không biết có nên nói hay không." "Nói đi." Cận Tri Dực chần chừ giây lát rồi mới nói "Anh, liệu Tiểu Bảo có khả năng bị bắt cóc rồi không?" - - Tác giảGiang Tiêu Tiêu Thể loạiTruyện Ngôn Tình , Truyện Ngược , Truyện Sủng NguồnSưu tầm Tình trạngĐang cập nhật Lượt đọc2575 Cập nhật20/03/2021 Mọi thứ cứ vậy ập đến khiến Giang Tiêu Tiêu không trở tay tình mẹ cô đột nhiên nguy kịch, mà ba cô lại không mảy may để vì tiền chữa trị cho mẹ mà chấp nhận làm người mang thai hộ...Thế nhưng ba cô lại có thể đuổi cô ra khỏi nhà, sợ cô làm mất mặt, còn vị hôn phụ đã ngoại tình từ lâu lại nói ghê tởm bé cô vất vả mang nặng đẻ đau, cũng không nhìn mặt được một lần...Giang Tiêu Tiêu thật sự rất đau, rất hối hận, nhưng cô không thể làm khác đi được. Chương mới cập nhật Bé Cưng Tinh Quái – Mami Của Tui, Tự Tui Sẽ Giành Danh sách chương Bé Cưng Tinh Quái – Mami Của Tui, Tự Tui Sẽ Giành - Website đọc truyện nhanh nhất, thân thiện nhất, và luôn cập nhật mới nhất. Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Hỗ trợ mọi trình duyệt và thiết bị di Liên hệ quảng cáo [email protected] Đăng ký nhận 100k ngay tại Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution International License.. Liên hệ - Điều khoản Mọi thứ cứ vậy ập đến khiến Giang Tiêu Tiêu không trở tay kịp...Bệnh tình mẹ cô đột nhiên nguy kịch, mà ba cô lại không mảy may để vì tiền chữa trị cho mẹ mà chấp nhận làm người mang thai hộ...Thế nhưng ba cô lại có thể đuổi cô ra khỏi nhà, sợ cô làm mất mặt, còn vị hôn phụ đã ngoại tình từ lâu lại nói ghê tởm bé cô vất vả mang nặng đẻ đau, cũng không nhìn mặt được một lần...Giang Tiêu Tiêu thật sự rất đau, rất hối hận, nhưng cô không thể làm khác đi được. Thông tin truyện Bé cưng tinh quái Đánh giá 9/10 từ 3 lượt. Nội dung truyện Bé cưng tinh quái nói về việc Giang Tiêu Tiêu gật đầu, nhưng mắt cô vẫn đỏ hoe, lòng không nỡ. Đứa bé sinh ra là sẽ bị mang đi ngay. Mang thai suốt mười tháng ròng, cô nhìn đứa bé nhỏ xíu trong bụng lớn lên từng ngày, dù đã cố gảng không vương vấn tình cảm gì với nó, nhưng giờ phút này lòng cô vẫn thấy quặn đau. Giang Tiêu Tiêu không giấu nổi vẻ căm ghét, nhưng cô vẫn nhanh chóng cầm tài liệu đi đến và nói “Tôi in xong rồi đây” Nào ngờ cô vừa mới đến gần thì Nhan Dĩ Phi bỗng đánh rơi cốc cà phê trên tay xuống đất, giận dữ nói với cô “Cô không có mắt à? Đi không biết nhìn đường à? Dọn dẹp sạch sẽ ngay cho tôi” Giang Tiêu Tiêu cau mày. Vừa rồi cô không hề chạm vào cô ta. Rõ ràng là muốn đổ lỗi sai lên đầu cô! “Tôi không đụng vào cô” Giang Tiêu Tiêu chỉ nói thế. Nhan Dĩ Phi nổi trận lôi đình, vốn dĩ cô ta cũng khá ưa nhìn, nhưng lúc này gương mặt nhăn nhó khiến cô ta trở nên chua ngoa cay nghiệt “Giang Tiêu Tiêu, cô có định làm việc ở đây nữa hay không? Không muốn làm thì cút đi cho tôi! Chức vị cô đang ngồi có khối người muốn đấy” Giang Tiêu Tiêu cắn răng, cố gắng kìm nén cảm xúc của mình. Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50

đọc truyện bé cưng tinh quái